Lục Giới Yêu Hậu

Chương 89.2

Trước Sau

break

Trư yêu liếm liếm mép, cặp mắt hí khẽ nheo lại: "Cái này nha... Theo quy củ của Yêu giới thì không được phép mang vật phẩm khả nghi vào trong, đặc biệt là... Hả? Hả?" Trư yêu liên tục nháy mắt ra hiệu với chúng ta, rồi chìa cái móng lợn hôi hám của hắn ta ra.

Lục giới nghiêm cấm Yêu tộc nuôi nhốt con người, cho nên hành vi mang người sống vào Yêu giới bị quy vào tội buôn lậu và vượt biên trái phép, vi phạm trắng trợn cái gọi là pháp lệnh bề nổi của Yêu giới. Ngay cả bọn Yêu tộc bản địa mang theo "lương thực" của chính mình vào đây cũng bị cấm cản.

Thế nhưng, Yêu giới hiện tại vốn đã hỗn loạn vô cùng, đối với mấy chuyện ruồi bu này, ai nấy đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Vậy nên muốn mang người vào, dĩ nhiên là phải xì tiền hối lộ ra.

Ta lạnh lùng liếc mắt sang. Tiểu Trúc hiểu rõ quy củ thối nát này, đang định thò tay vào túi áo thì ta đã lập tức vươn người nhảy phóc đến cạnh hắn, tung một cước đá thẳng vào bụng tên trư yêu! Tên trư yêu bị ta tung cước đá bay cắm đầu vào Giới môn.

Ngay tức khắc, Tiểu Trúc cứng đờ trên lưng quạ đen.

"Đi!" Ta quát lớn một tiếng. Quạ đen vỗ cánh vút lên, lao thẳng về phía Giới môn.

"To gan! Lại dám cả gan xông vào Giới môn!" Tên trư yêu lồm cồm bò dậy, gào thét khản cổ dưới bóng quạ đen. Toàn bộ yêu binh gác cổng cùng đám đông đang xếp hàng chờ đợi đều nhanh chóng đổ dồn ánh mắt về phía này.

"Đúng là con lợn ngu xuẩn!" Ta đứng sừng sững trên lưng quạ đen, bễ nghễ liếc nhìn hắn ta, nụ cười tà dần lan tỏa nơi khóe môi: "Lại dám mở miệng đòi ta hối lộ sao! Ngươi có biết người ngồi trong vân xa kia là ai không?"

Cái khí thế lấn lướt bức người của ta thoáng cái đã dọa cho tên trư yêu kia á khẩu. Cái chốn này rặt một lũ bắt nạt kẻ yếu, bợ đỡ kẻ mạnh!

Đám yêu binh xung quanh nhất thời cũng chẳng dám tiến lại gần.

"Là... Là... Là vị nào?" Trư yêu nơm nớp lo sợ lên tiếng hỏi.

"Hừ, loại trư yêu tép riu như ngươi sao xứng để biết? Cút ngay! Nếu không ta sẽ bảo Đế Gia lôi ngươi ra làm heo quay đấy!" Vừa nghe ta gọi thẳng tên húy của Yêu Hoàng, tên trư yêu lập tức đứng hình, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, luống cuống quỳ sụp xuống: "Thì ra là khách quý của Yêu Hoàng. Mau mời... Mời mời vào."

Ta phất tay áo, cặp quạ đen sóng đôi bay vút qua Giới môn. Cái con lợn ngu ngốc kia, khắp lục giới này làm gì có kẻ nào dám lớn gan gọi thẳng tên húy của Yêu Hoàng chứ. Hắn ta cũng bị cái khí thế ngang ngược của ta dọa cho chết khiếp rồi. Hừ.

Vừa qua khỏi Yêu môn, bầu trời lập tức chuyển sang sắc tím ráng mây hồng. Ở Yêu giới, yêu khí vây phủ quanh năm khiến vòm trời luôn nhuốm một sắc tím nhàn nhạt, nhuộm lên cả những đám mây trắng ửng hồng.

Tất thảy mọi người cùng nhau phi tốc lao xuống. Hiện ra phía dưới là một tòa đô thành phồn hoa. Ta đứng ngạo nghễ trên lưng quạ đen, cảnh tượng trước mắt chợt trở nên hoảng hốt, nhòe đi.

Nhớ thuở lục giới mới vừa phân chia, chúng sinh vẫn cùng chung sống dưới một vòm trời. Khi ấy, bầu trời Yêu giới cũng hệt như chốn nhân gian, sắc trời xanh biếc, mây trắng như tuyết. Những đám mây to lớn tựa cung điện lững lờ trôi qua, soi bóng xuống thảm cỏ xanh mướt trải dài vô tận bên dưới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc