Lục Giới Yêu Hậu

Chương 89.1: Mùi khai ở Yêu giới nồng nặc.

Trước Sau

break

Dường như lúc nào nữ nhân cũng phải sống vì nam nhân?

Tại vì sao chứ?

Âm dương vốn dĩ cùng tồn tại, đừng quên rằng, nếu không có âm thì dương cũng chẳng thể nào chống đỡ nổi thế gian này!

Vừa bước chân vào Yêu giới là cái thứ mùi khai nồng nặc ngập ngụa khắp bầu trời kia... 

Ta nhíu chặt mày. Nhà nào nuôi chó thì ắt hẳn sẽ có mùi chó, nhưng ở lâu thành quen, dần dà cũng chẳng còn ngửi thấy mùi gì nữa. Ta chân ướt chân ráo bước vào Yêu giới, e là vẫn cần chút thời gian để thích nghi với cái thứ mùi khai thối hoắc nồng nặc đặc trưng của yêu quái này. Dĩ nhiên, Tiểu Trúc sẽ chẳng cảm thấy có gì bất thường, còn đám Lân Nhi mang thân xác người phàm mỏng manh cũng chẳng tài nào đánh hơi ra được.

Phượng Lân bị nhốt vào trong vân xa. Để trông hắn giống một món ăn thực thụ hơn, chúng ta đã đeo một chiếc vòng cổ cho hắn. Ở Yêu giới, vòng cổ cũng phân chia đẳng cấp vô cùng khắt khe, chất liệu càng trân quý thì càng chứng tỏ thân phận của chủ nhân cao sang quyền quý bấy nhiêu. Đây là do Tiểu Trúc nói cho ta biết. Vì thế, ta đã dùng ma lực ngưng tụ ra một chiếc vòng cổ khảm hắc thạch, nối liền với một chuỗi tiên châu màu tím đen óng ánh, đầu dây bên kia được Thiên Thủy nắm chặt trong tay. Thiên Thủy có vẻ cũng cảm thấy trò này khá thú vị, thi thoảng hắn lại giật khẽ một cái để đổi lấy cái lườm xé mắt kháng nghị của Phượng Lân, khiến hắn đứng cạnh cứ cười khùng khục mãi không thôi.

Bây giờ đám Yêu tộc chẳng những ăn thịt người, mà còn cả gan biến con người thành thú cưng nuôi nhốt, chơi chán chê rồi mới ăn thịt! Vào cái thời đại của ta, làm gì có cái thứ chuyện ma quỷ này tồn tại? Yêu quái không được phép ăn thịt người thì chính là không được phép! Kẻ nào dám ăn, lập tức đánh cho hiện nguyên hình! Tương tự như vậy, con người cũng tuyệt đối không được phép ăn thịt yêu quái!

Thế nhưng, hành vi nuôi nhốt con người của Yêu tộc vốn dĩ bị cấm đoán nghiêm ngặt khắp lục giới, chính điều này lại càng khiến tầng lớp quý tộc trong cõi yêu đổ xô đi săn lùng. Càng bị cấm đoán, bọn chúng lại càng cảm thấy kích thích. Rốt cuộc là tên Đế Gia kia bị mù thật, hay là hắn đang nhắm mắt làm ngơ đây!

Suy cho cùng, trong mắt những chân thần thượng cổ, yêu quái và con người cũng chẳng khác gì nhau, con người vốn chẳng cao quý hơn yêu quái là bao, tất thảy cũng chỉ là thứ đồ chơi tiêu khiển trong tay chư thần mà thôi.

Ngửi thứ yêu khí đặc quánh ngập tràn không gian, cõi lòng ta vô cùng khó chịu. Đúng là lòng dạ thế nhân ngày một thối nát!

Rời khỏi đường hầm, hiện ra trước mắt là một hàng cổng lớn tiến vào Yêu giới. Bởi tiên yêu hỗn tạp qua lại tấp nập, Yêu giới đành phải mở thêm vài cánh cổng để chư vị tiên yêu mau chóng thông quan. Bằng không, lỡ chậm trễ của vị nào thì có mười cái mạng cũng chẳng gánh tội nổi.

Chẳng mấy chốc đã đến lượt vân xa của ta.

Đứng gác cổng Yêu giới là một đám yêu binh phụ trách tra xét, đầu trâu mặt ngựa, trâu quỷ xà dê, thể loại quái quỷ gì cũng có.

Ta ngồi trên lưng quạ đen, Tiểu Trúc ở bên cạnh đưa thiệp mời và Thông Quan Lệnh ra. Tên trư yêu phụ trách kiểm tra cầm lấy liếc nhìn, hít hít cái mũi rồi bày ra cái bản mặt u mê chảy nước miếng: "Thơm quá đi mất..." Từ dưới cái mũi lợn dài ngoẵng của hắn ta, nước dãi chảy xuống ròng ròng. Hắn ta nheo cặp mắt ti hí, dán chặt ánh nhìn tham lam bẩn thỉu vào chúng ta: "Các vị mang theo thứ đồ tốt gì tới đây vậy?"

Tiểu Trúc không biến sắc nhìn tên trư yêu: "Chủ nhân nhà ta cần hút máu người, cho nên mang theo một túi máu dự trữ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc