Ta nhếch miệng cười. Dưới ánh mắt chằm chằm của hắn, ta nhẹ nhàng xoay người nhảy phóc lên lồng ngực đang khẽ phập phồng của Thiên Thủy, giẫm giẫm hai cái rồi lười biếng nằm rạp xuống: "Thôi được rồi, về vấn đề này, có lẽ vì sư phụ là thân nữ nhi nên khiến ngươi có phần bối rối. Lân Nhi, chuyện này cứ để thuận theo tự nhiên là tốt nhất, ngươi càng muốn kìm nén và trốn tránh, nó lại càng dễ biến thành tâm ma của ngươi."
Hắn cúi mặt lặng thinh, nét mặt cũng dần dần khôi phục vẻ bình tĩnh.
"Đêm nay ngươi định thức trắng canh chừng ở đây sao?" Ta đu đưa chiếc đuôi mèo của mình.
Hắn vẫn cúi gằm mặt, gật gật đầu: "Hồi ta còn nhỏ, Thiên Thủy sư huynh..."
"Cũng từng thức đêm gác cho ngươi chứ gì." Ta không chịu nổi lườm hắn một cái. Hắn liếc nhìn ta, lại một lần nữa buông thõng mi mắt. Ta gối đầu lên hai móng vuốt đang xếp chéo vào nhau: "Ngươi đã nhai đi nhai lại chuyện này với ta vô số lần rồi, lúc nhỏ ngươi lên cơn sốt vì bệnh đậu mùa, Thiên Thủy đã thức trắng mấy ngày mấy đêm để trông ngươi. Có phiền không cơ chứ? Lúc ngươi bị cương thi cắn vì cứu hắn, ngươi đã trả sạch ân tình đó rồi. Hơn nữa, Thiên Thủy đâu phải chỉ gác đêm cho mỗi mình ngươi, sư đệ sư muội nào ngã bệnh, có ai mà hắn chưa từng thức trông chứ? Hừ, cái thứ tình cảm thật khiến người ta buồn nôn."
"Sư phụ không thích đại sư huynh Thiên Thủy thì có thể rời đi." Hắn bực dọc đáp.
"Không được, không có người sống thì ta ngủ không yên."
"Sư phụ mà còn cần ngủ sao? Người là thần tiên kia mà!" Giọng hắn càng thêm phần cáu kỉnh.
Ta quắc mắt lườm hắn: "Ngươi tưởng thần tiên thì không cần ngủ chắc? Thần tiên ngủ là để giết thời gian!"
Hắn nhất thời ngây ngẩn.
Ta rời ánh mắt đi chỗ khác: "Bằng không thì đêm hôm đằng đẵng thế này, ngươi bảo sư phụ của ngươi ngồi thẫn thờ nhìn trăng ngắm sao ư? Nhìn thế chỉ càng khiến ta nóng lòng muốn bay lên đó gỡ nát thần cốt của Nguyệt thần mà thôi! Con ả tiện nhân đó, vì muốn làm nữ nhân của Thánh Dương mà chẳng ít lần hãm hại ta! Hừ, vậy mà Thánh Dương lại tha thứ hết thảy cho nàng ta! Ngươi có biết tại vì sao không?" Ta hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Hắn thảng thốt lắc đầu.
"Vì cái thứ tình yêu bao la bác ái của nam nhân các ngươi đấy!" Ta thở hắt ra một hơi dài, một lần nữa ngoảnh mặt đi: "Cho nên ta mới không thích Thiên Thủy, đối với ai cũng tốt như nhau, ai cũng có thể thứ tha. Cái đồ người tốt mục nát, vị đại thánh nhân chẳng có lấy một chút nguyên tắc, cứ tự huyễn hoặc rằng mình mang lại sự thái bình cho lục giới, nhưng thực chất là mọi người đều đang diễn kịch lừa gạt hắn mà thôi! Nếu lỡ làm sai chuyện gì thì chỉ cần khóc lóc ỉ ôi một trận, sám hối vài câu trước mặt hắn, thế là xong chuyện!" Lồng ngực bên dưới thân ta chợt phập phồng mạnh một nhịp. Ta liếc mắt nhìn, hắn vẫn đang an giấc. Ta nhếch môi cười: "Chẳng buồn phí lời với ngươi nữa, càng nói càng thêm rước bực vào người, sư phụ ngủ đây." Ta vươn dài bốn chi, nằm nghiêng hẳn trên lồng ngực Thiên Thủy. Lồng ngực bằng phẳng của hắn không to không nhỏ, vừa vặn êm ái.
Ánh nến trong phòng khẽ lung linh lay động, tiếng Phượng Lân thầm thì vọng tới: "Sư phụ, chẳng phải Tiểu Trúc đang ở trong động của người sao, hắn có thể bầu bạn cùng người..." Giọng điệu của hắn nghe như thể đang nói một lời cực kỳ trái với lương tâm.
Ta lười chẳng buồn hé mắt: "Tiểu Trúc lạnh lẽo như vậy, ôm hắn ngủ chẳng khác nào ôm một tảng băng, ngủ nghê thế nào được? Tên cương thi này xem ra vẫn còn khá hơn chút." Lồng ngực Thiên Thủy cứ phập phồng lên xuống, vẫn còn giống một người sống. Tuy hắn đã chết, nhưng y phục vẫn giữ lại cho hắn một chút hơi ấm mong manh.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Đột nhiên bên ngoài trời đổ mưa "rào rào". Tiếng mưa trút xuống cọ rửa đi sự thanh bình, nhưng lại mang đến một cảm giác trống rỗng, thanh tịnh đến lạ lùng. Tựa như nơi này đã hoàn toàn tách biệt khỏi cõi hồng trần thế tục, tự thu mình thành một chốn u mật hoang vu chỉ của riêng nó.
Rất nhẹ nhàng, hắn đắp tấm chăn mỏng lên người ta rồi yên tĩnh ngồi sang một bên. Ta có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt hắn đang âm thầm dõi theo ta. Có một vài chuyện, ta nên cân nhắc nghiêm túc rồi.
Lân Nhi... Rốt cuộc thì hắn cũng chỉ có một kiếp này, ta không thể... Nhẫn tâm hủy hoại tình yêu trong kiếp này của hắn được.