"Hừ." Tiềm Long chẳng hề bận tâm đến lời cảnh cáo của Phượng Lân, hoặc giả... Hắn đã hiểu lầm lời cảnh cáo ấy, coi đó như một sự khiêu khích nhắm vào mình. Nam nhân vốn dĩ là sinh vật chẳng thể chịu đựng nổi sự khích bác, bất luận là con người hay bất kỳ giống đực nào khác.
Hừm... Lân Nhi, xem ra ngươi không thể thoát khỏi Tiềm Long được rồi.
Tiềm Long ngoảnh đầu nhìn Phượng Lân: "Không cần phải giải thích, cho dù đệ có thích, ta cũng tuyệt đối không buông tay. Đệ hiểu rõ tính cách của ta mà, cạnh tranh công bằng, để xem ai chiếm được Yên Hồng trước." Lời hắn thốt ra tựa như một bức chiến thư, thần thái ngông cuồng ngạo nghễ của bậc đế vương không dung thứ cho bất kỳ sự phản bác nào. Hắn chẳng buồn đợi xem Phượng Lân có cất lời tiếp nhận chiến thư hay không mà quay lưng bước đi thẳng. Bóng lưng hiên ngang oai vũ ấy chỉ toát lên một sự tự tin ngút ngàn.
"Ha... Ngông cuồng gớm nhỉ!" Ta nằm ườn trên lồng ngực Thiên Thủy, lười biếng cất giọng, đôi mắt khép hờ dõi theo bóng lưng của Tiềm Long.
Phượng Lân giận tái mặt: "Sư phụ cảm thấy rất vui sao? Tiềm Long sư huynh mê mẩn người rồi."
"Hừ..." Ta uốn cong chiếc đuôi mèo thon dài, yêu kiều đong đưa. Thế nhưng, sự phật ý của Phượng Lân lại hiển hiện mỗi lúc một rõ, luồng khí lạnh trên người hắn dần dần lan tỏa khắp gian phòng. Ta liếc mắt nhìn hắn: "Nam nhân mê mẩn sư phụ ngươi nhiều đếm không xuể, Tiềm Long thì tính là cái thá gì?"
Hắn sững sờ, một sự chột dạ và lạc lõng xẹt qua trên gương mặt. Hắn quay đi, nét mặt trở nên ảm đạm thấy rõ.
"Ồ, phải rồi, còn có cả nữ nhân nữa." Ta bổ sung thêm. Cả người Phượng Lân cứng đờ, hắn ngoảnh mặt lại, dùng một ánh mắt đầy gượng gạo nhìn ta: "Còn có cả nữ nhân nữa sao?"
Ta khinh khỉnh lườm hắn một cái: "Có gì mà phải làm ầm lên? Nam nhân còn thích nam nhân được, sư phụ ngươi được nữ nhân thích thì có gì kỳ lạ. Hơn nữa..." Ta giơ chiếc vuốt mèo đen tuyền lên liếm liếm: "Nữ nhân còn si tình hơn so với nam nhân, trong tình yêu cũng chung thủy hơn nhiều, đâu có như đám nam nhân các ngươi. Ngoài nữ nhân ra thì còn huynh đệ, quyền lực, tiền tài cùng bao thứ lộn xộn khác. Hừ, nữ nhân ư? Chẳng qua cũng chỉ là chỗ để các ngươi phát tiết mỗi khi động dục và hơn nữa là để làm vật phẩm mang ra so bì mà thôi."
"Sư phụ! Sao người có thể nói nam nhân chúng ta như vậy!" Phượng Lân tức tối ngồi phịch xuống, gương mặt đỏ lựng lên vì phẫn nộ: "Ta tin rằng có rất nhiều nam nhân không hề giống như những gì người nói! Chí ít, Thiên Thủy sư huynh và ta đều không phải là loại người đó!"
"Ngươi đã có nữ nhân của mình chưa?" Ta cười lạnh, hỏi vặn lại.
Hắn luống cuống quay mặt đi, hàng mi rợp bóng khẽ run run theo từng nhịp chớp mắt: "Ta, ta là đệ tử tu tiên thanh tâm quả dục, làm sao có nữ nhân được?"
"Hừ..." Ta nở một nụ cười tà, nhẹ nhàng tung mình nhảy lên hai đùi hắn. Chiếc đuôi mèo đen nhánh lướt qua cằm hắn khiến cõi lòng hắn chợt căng cứng. Ta cọ xát vào người hắn: "Vậy thì đợi tới khi ngươi có nữ nhân rồi... Thì lại nói sau..."
"Đừng!" Hắn bỗng nhiên nhấc bổng cả người ta lên, luống cuống đặt sang một bên. Ta thoáng sững sờ, lập tức xoay người lại, đưa mắt nhìn hắn một cách lạnh lẽo: "Tại sao lại đẩy ta ra!"
Hắn chau chặt hàng mày, né tránh ánh nhìn của ta. Trên gương mặt căng cứng hiện lên một vẻ phức tạp chưa từng thấy. Hơi thở của hắn trở nên nặng nhọc và dồn dập, hắn phải hít một hơi thật sâu để cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại: "Sư phụ... Người nên nghỉ ngơi rồi."
"Ta đang hỏi ngươi, tại sao lại đẩy ta ra?"
"Không vì sao cả." Hắn càng quay mặt đi xa hơn.
"Hừ." Ta cất tiếng cười khẩy: "Là vì ngươi bắt đầu nghĩ đến nữ nhân rồi."
"Ta không có!" Hắn hoảng hốt quay mặt lại, cúi đầu nhìn xoáy vào mắt ta, vội vã biện bạch: "Sư phụ, người đừng nói bậy!"
Ta khẽ nheo đôi mắt lại: "Bởi vì ngươi biết bản thân đã trưởng thành, ngươi đã là một nam nhân, ngươi bắt đầu sinh ra những cảm giác khác lạ với nữ nhân. Thế nên, ngươi không muốn ngủ cùng sư phụ nữa, chẳng phải vì cớ nam nữ thụ thụ bất thân gì sất, mà là bởi cơ thể ngươi đã bắt đầu không còn chịu sự khống chế của trái tim..."
"Sư phụ!" Hắn đột ngột quát lớn cắt ngang lời ta. Ánh mắt hắn thu hẹp lại, ánh lên một ánh nhìn thâm thúy và nặng nề rơi thẳng xuống mặt ta: "Người có biết người đang nói gì không vậy?"