Từ khi biết thân phận của ta, hắn không cần phải lo lắng cho ta mọi lúc mọi nơi nữa, nụ cười cũng xuất hiện nhiều hơn. Dường như ta lại nhìn thấy đứa trẻ ngây thơ vô lo vô nghĩ trước năm mười ba tuổi. Nhưng mà hắn đã thực sự lớn rồi, tâm tư của hắn cũng không còn như xưa nữa.
Khoảnh khắc trồi lên khỏi biển mây, Thiên Thủy lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Phượng Lân bay vào trong cửa động, Thiên Thủy lập tức đón lấy hắn: "Thế nào rồi?"
"Không khó đâu." Phượng Lân nghiêm túc nói, nắm lấy vai Thiên Thủy: "Chỉ cần thả lỏng thôi, đại sư huynh, huynh làm được mà!"
Thiên Thủy lộ vẻ lo âu, tóc dài rủ xuống bên má: "Ta làm gì có năng lực như đệ."
"Hãy tin sư phụ!" Phượng Lân trịnh trọng nói với Thiên Thủy.
Nghe câu này xong, Thiên Thủy lại càng căng thẳng hơn, do dự ngẩng mặt nhìn ta. Ta thong thả bước qua màn mây, đạp lên ánh trăng trở về cửa động, tà váy kéo theo những dải mây tiên khí, quẩn quanh chân ta mang theo chút hơi lạnh.
"Đến lượt ngươi rồi." Ta cười tà.
Vừa nhìn thấy nụ cười của ta, Thiên Thủy lập tức lùi lại một bước: "Không không không, ta thấy hay là thôi đi." Hắn sợ ta, ta biết hắn đang sợ cái gì.
"Đại sư huynh, sao huynh lại chùn bước rồi?" Phượng Lân giữ chặt vai Thiên Thủy, lạ lùng nhìn hắn: "Huynh đã bao giờ biết sợ đâu? Huống hồ bây giờ là tu luyện tiên thuật cấp cao hơn mà!"
Thiên Thủy vẫn do dự nhìn Phượng Lân. Chợt nhìn thấy vệt đỏ trên mặt hắn, Thiên Thủy kinh ngạc đưa tay chạm vào: "Mặt đệ sao thế này?"
Phượng Lân bị Thiên Thủy chạm vào bèn đau điếng, vội vàng ôm mặt, ánh mắt lảng tránh, để lộ vẻ ngượng ngùng: "Ta trêu chọc sư phụ, nên là..."
"Các ngươi nói xong chưa? Học đằng vân thôi mà cũng dông dài ướt át như thế!" Ta lạnh lùng lườm bọn họ.
Bọn họ nhìn về phía ta. Thiên Thủy ghé sát tai Phượng Lân, mấp máy môi thì thầm: "Đệ bảo nàng ta đánh người không đau mà..."
Ánh mắt ta lập tức sắc lạnh.
Phượng Lân ngượng ngùng cúi đầu, nắm tay ho khan: "Khụ, huynh tự bảo trọng nhé."
Thiên Thủy giật mình, vẻ mặt ngẩn tò te như thể vừa bị Phượng Lân bỏ rơi vậy.
Ta lại nở nụ cười khẩy: "Không sai, xuống dưới đó, xin hãy tự bảo trọng."
Dứt lời, ta vung tay phải, ma lực đen tuyền hòa vào tay áo đen, dải lụa tiên đen dài ngoằng lập tức quấn chặt lấy eo Thiên Thủy. Hắn trừng mắt nhìn dải lụa quanh eo, kinh hãi kêu lên: "Đừng mà!"
"Hừ, đừng cái gì mà đừng! Cút xuống cho ta!"
Ta vung tay ra ngoài, dải lụa kéo phăng hắn đi. Biểu cảm trên mặt hắn đông cứng lại hoàn toàn khi bị dải lụa kéo bay ngang qua trước mặt ta.
Phượng Lân vội chạy tới: "Đại sư huynh!"
"Sư đệ cứu ta!" Thiên Thủy thực sự lo sợ ta sẽ hại hắn, vội vàng chìa tay về phía Phượng Lân.
Phượng Lân bất lực nhún vai: "Xin lỗi đại sư huynh, ta không dám chọc giận sư phụ nữa đâu."
Thiên Thủy trợn tròn mắt: "Đệ chẳng nghĩa khí chút nào cả!"
Ta rút tay về, dải lụa cũng rời khỏi eo hắn, thuận tiện móc luôn thanh tiên kiếm của hắn về tay ta.
"A..."
Lại thêm một kẻ rơi xuống, trên biển mây nhấp nhô in hằn hình dáng của Thiên Thủy.
"Thật là, từng người từng người rơi xuống đều hét toáng cả lên, còn ra dáng nam nhân không hả!" Ta chán ghét lườm Phượng Lân và cái hố hình người trên biển mây.
Phượng Lân cứng người quay đi, không dám ho he. Ta chuẩn bị truyền lời nói trong lòng thì bỗng nhiên sững người: "Thôi chết!"
"Sao vậy?" Phượng Lân lập tức quay lại.
Ta chớp mắt nhìn hắn: "Ta quên mất ta và Thiên Thủy chưa ký khế ước, hắn không nghe được lời nói trong lòng của ta."
Phượng Lân trợn tròn mắt. Cả hai chúng ta cùng nhìn chằm chằm vào cái bóng người đang dần bị mây mù lấp đầy kia.