Tiên kiếm trong tay ta bỗng giãy giụa dữ dội, gấp gáp muốn bay đi. Nó nghe thấy tiếng triệu hồi của chủ nhân. Ta siết chặt lấy nó. Phượng Lân vẫn luôn ngự kiếm nên hắn cực kỳ ỷ lại vào tiên kiếm.
"Phượng Lân sẽ ngã chết mất!" Thiên Thủy cuống cuồng định lao tới.
Ta vẫn nắm chặt cổ tay lạnh lẽo của hắn, lạnh lùng liếc nhìn: "Ngươi là phụ thân hay là mẫu thân của hắn?"
"Hả?" Thiên Thủy ngớ người, khó hiểu nhìn ta.
Ta lườm hắn một cái: "Cứ bảo bọc hắn mãi như thế, làm sao hắn trưởng thành được?"
Thiên Thủy nghe xong thì nhíu chặt mày, lo lắng nhìn ra ngoài cửa động. Ta buông tay Thiên Thủy ra, truyền lời nói trong lòng: "Lân Nhi, nghe đây, hãy tưởng tượng không khí dưới chân ngươi chính là tiên kiếm, bay lên đi!"
"Được! Ta thử xem!"
Ta đứng bên cửa động, nhìn xuống biển mây mênh mông bát ngát. Dòng nước hai bên vách đá lặng lẽ chảy xuống, như cũng không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào. Thiên Thủy đứng bên cạnh ta, nhoài người căng thẳng lo âu nhìn xuống, hơi thở dồn dập không yên.
Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, vẫn chưa thấy Phượng Lân bay lên.
"Sư phụ! Không được!"
Bên tai chợt vang lên tiếng kêu gấp gáp của Phượng Lân. Ta lập tức ném tiên kiếm đi, nhảy thẳng ra khỏi cửa động, xuyên qua biển mây, lao vùn vụt xuống dưới. Tiếng gió "vù vù" rít bên tai, ta nương theo cảm ứng với Phượng Lân mà lao thẳng xuống.
Đột nhiên, một bóng người màu khói lao vút qua trước mặt ta và bay ngược lên trên. Luồng khí mạnh mẽ tạt vào mặt ta, hất tung mái tóc. Ta lập tức dừng lại giữa không trung.
"A... Ha ha ha ha... Ha ha ha ha..."
Phía trên vọng xuống tiếng cười lớn đầy phấn khích của Phượng Lân. Hắn giang rộng tay chao lượn tự do như chim nhạn, lớp áo sa tung bay tựa đôi cánh. Hắn từ từ hạ xuống trước mặt ta, mỉm cười rạng rỡ, trong mắt ánh lên vài phần đắc ý: "Ta biết ngay là sư phụ yêu thương ta mà." Hắn cười tươi roi rói, đôi mắt đen láy lấp lánh như sao Bắc Cực giữa đêm khuya.
Ta nheo mắt lại, vung tay tát thẳng vào mặt hắn.
"Chát!"
Hắn sững sờ, nụ cười tắt ngấm, ngoan ngoãn cúi đầu: "Xin lỗi sư phụ."
"Ngươi lại dám trêu đùa sư phụ!" Ta túm chặt lấy cổ áo hắn, lòng bàn tay tê rần vì đau.
Hắn có hơi tủi thân nhìn ta. Ta trừng mắt nhìn hắn, ấy vậy mà hơi thở cũng rối loạn hệt như Thiên Thủy. Ta đã không thể hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của hắn trong lòng mình nữa rồi, ta buộc phải thừa nhận sự lo lắng của mình dành cho hắn.
"Sư phụ..." Hắn khẽ gọi, ánh mắt nhìn ta hết sức nặng tình.
Ta quay mặt đi, né tránh ánh mắt của hắn: "Thôi bỏ đi, về thôi, còn phải dạy Thiên Thủy nữa." Ta buông hắn ra, không muốn nói thêm gì với hắn.
Ta xoay người bay lên, hắn bám sát bên cạnh, vừa bay vừa lén nhìn ta, tay xoa xoa má: "Sư phụ, lần này người đánh đau thật đấy."
"Hừ." Ta nhếch mép, bình ổn tâm trạng rồi lại nở nụ cười tà liếc hắn: "Tại có ai đó bảo... Ta đánh người không đau."
Hắn chớp chớp mắt, quay mặt đi, xoa xoa khuôn mặt sưng đỏ: "Lần sau đồ nhi không dám nữa."
"Ừ, ngoan." Ta không thèm để ý đến hắn nữa.
Hắn lẳng lặng theo sát bên cạnh, nhưng vẫn cứ lén nhìn ta, sau đó cúi đầu, cong khóe môi lên, nhưng hình như nụ cười lại làm động đến vết thương sưng đỏ trên mặt khiến hắn phải ôm mặt xuýt xoa: "Ui da."
Lân Nhi của ta luôn tỏ ra khó gần đối với người ngoài, vậy nên độ nổi tiếng ở Côn Luân kém xa Thiên Thủy dịu dàng. Nhưng trong lòng hắn lúc nào cũng quan tâm ta, lo lắng cho ta. Đặc biệt là vào khoảng thời gian chưa biết thân phận của ta, hắn thường xuyên lo sợ ta bị lộ tẩy, bị các sư tôn của hắn vây bắt. Cho nên lúc nào hắn cũng mang vẻ mặt nặng trĩu tâm sự, rõ ràng đôi mắt trong veo nhưng lại luôn ẩn chứa nỗi lo âu không thể xua tan.