Lục Giới Yêu Hậu

Chương 65.2

Trước Sau

break

Ta lạnh lùng liếc hắn một cái rồi đưa mắt sang chỗ khác. Hắn lại bước đến phía bên kia, ép ta phải nhìn hắn. Hắn vẫn nhìn ta chằm chằm, thề không bỏ qua, như đang đợi ta mở miệng hứa rằng sau này sẽ không tự giễu như thế nữa.

Ta lại khó chịu rời mắt đi. Hắn lại chắn trước mặt ta, lần này mang theo vài phần gấp gáp: "Sư phụ giận rồi à?"

"Giận ư?" Ta lười biếng nhìn hắn: "Nếu chỉ vì thế này mà giận, thì ba ngàn năm qua ta đã sớm tức chết rồi."

Hắn mỉm cười nhẹ nhõm, nhìn xuống thẻ tre trong tay, bỗng nhiên xoay người vung tay ném mạnh. Ống tay áo như sa lướt qua trước mặt ta, hắn ném mạnh cuộn cổ thư đi. Cuộn sách ghi chép thần thoại thượng cổ lóe lên một tia sáng dưới ánh trăng, xuyên thủng mây mù rồi biến mất trước mắt ta.

Hắn quay người lại, mỉm cười rạng rỡ dưới ánh trăng, ánh mắt sáng như sao, sạch sẽ trong veo khiến lòng người rung động.

"Sư phụ, tuy người cười lên trông rất tà ác, nhưng bây giờ người có thể cười một cái được không?" Hắn bỗng nói.

Trong lòng ta khẽ rục rịch, sự rung động này khiến ta có chút bất an. Ta không thể nảy sinh tình cảm với hắn, bất kể là tình cảm gì. Tình cảm dành cho hắn càng nhiều thì sự ràng buộc sẽ càng lớn.

Khi Thanh Hư chết, hắn cầu xin trăm ngàn lần mà ta cũng chưa từng dao động. Nhưng đến chuyện Thiên Thủy, ta vẫn đáp ứng lời cầu xin của hắn, làm trái thiên mệnh, cứu Thiên Thủy. Thiên Thủy được cứu một cách không cam lòng và ta cứu hắn cũng không tình không nguyện.

Tuy đến nay, ta cảm thấy việc cứu Thiên Thủy chưa chắc đã là chuyện xấu, Thiên Thủy đã thành thân bất tử, có lẽ còn mạnh hơn Lân Nhi, có tác dụng với ta hơn.

Nhưng nếu ngày sau sư huynh muội của hắn lại gặp nạn, liệu hắn có lại muốn ta ra tay cứu giúp? Chuyện như vậy chỉ có một chứ không thể có hai, ta không thể tiếp tục dung túng hắn, đáp ứng yêu cầu của hắn nữa.

Ta lập tức sầm mặt: "Lân Nhi, chuyện của Thiên Thủy là lần cuối cùng, không có lần sau. Nếu ngày khác Tiềm Long, Kỳ Hằng, hay Triều Hà, Nghê Thường, Nguyệt Linh gặp nạn, ta sẽ không ra tay cứu giúp nữa."

Nụ cười của hắn cứng lại một chút, trong ánh mắt lộ ra vẻ áy náy, hắn cụp mắt xuống, bàn tay đang nắm trên dây xích đu của ta siết chặt hơn: "Ta biết chuyện này làm khó cho sư phụ, đồ nhi đã biết sai rồi. Sống chết có số, sao có thể tùy tiện thay đổi, đây là quy tắc mà chúng ta đã biết kể từ khi bắt đầu tu tiên. Là đồ nhi quá xúc động và ấu trĩ. Sư phụ, đồ nhi biết sư phụ yêu thương đồ nhi mà."

Hắn vui vẻ mỉm cười, cụp mắt xuống, trong nụ cười lại mang theo ý vị ngọt ngào kia: "Trước đây cứ tưởng sư phụ vô tình máu lạnh, sẽ không quan tâm đến đồ nhi, đồ nhi... Thật sự sai rồi."

Nụ cười của hắn càng khiến sự bất an trong lòng ta lớn hơn. Lân Nhi... Thật sự đã là một nam nhân rồi. Chẳng lẽ, hắn đối với ta... Chi bằng thử một chút.

"Yêu thương ngươi?" Ta nhếch miệng cười tà. Hắn ngước mắt lên, đối diện với nụ cười tà của ta nhưng lại tỏ ra an tâm, vẻ mặt càng thêm nhu hòa và trưởng thành, không kiêu ngạo cũng không tự ti mà đứng trước mặt ta, nhìn ta thật sâu, không hề né tránh ánh mắt ta.

Ta từ từ ghé sát vào hắn, thì thầm: "Hai chữ yêu thương này... Ngươi có biết là không thể tùy tiện nói ra không..."

"Chẳng lẽ sư phụ không yêu thương ta sao?" Hắn chẳng những không lùi bước mà còn có chút tinh nghịch hỏi lại.

Bàn tay hắn nắm trên dây xích đu chỉ cách bàn tay đang cầm dây hoa của ta một tấc, cánh tay hắn gần ta trong gang tấc. Thậm chí ta có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm nam tính tỏa ra từ tay hắn.

"Hửm..." Ta ghé sát mặt hắn. Thân hình cao ráo của hắn đứng cạnh xích đu vừa vặn cao bằng ta.

"Bây giờ tiểu tử nhà ngươi càng ngày càng nghịch ngợm rồi. Hôm đó... Ngươi bảo sư phụ phải cẩn thận ngươi là cẩn thận cái gì?"

Ta nheo mắt nhìn hắn, cố ý nghiêng mặt đến gần đôi môi đỏ mọng không dày không mỏng, trông ướt át của hắn.



 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc