Lục Giới Yêu Hậu

Chương 65.1: Bảo sư phụ cẩn thận cái gì?

Trước Sau

break

"Thiên địa sơ khai, sinh ra âm dương, dương sinh nam tử, âm sinh nữ tử..." Trong làn tiên khí lượn lờ, giữa điện ngọc vang lên giọng nam trong trẻo dễ nghe của Phượng Lân. Hắn cầm cuộn cổ thư đứng trước giường ta, đọc vang: "Nam là Thái Dương Thánh Đế, Dương Đế tạo ra muôn dân vạn vật. Nữ là Thái Âm Nữ Đế, hội tụ âm khí của đất trời..." Đọc đến đây, hắn lén liếc nhìn ta một cái.

Ta lười biếng nằm nghiêng trên chiếc giường ngọc hoa lệ, tấm màn lụa mỏng màu đen tím khẽ lay động theo làn gió mát thổi vào từ cửa động, tựa như một nữ nhân khoác áo sa đen, mê hoặc mà lộng lẫy.

Tiểu Trúc đã bị ta phái đi giám sát Thanh Hoa. Bên ngoài động, màn đêm đã buông xuống, có thể thấy thấp thoáng biển mây nhấp nhô. Cả Côn Luân chìm vào sự tĩnh lặng của đêm thâu, ngay cả rèm nước trước cửa động cũng chảy êm đềm không một tiếng động như sợ làm phiền đến chúng ta.

Ta liếc mắt nhìn Phượng Lân, hắn lập tức dán mắt vào cuộn cổ thư: "Âm thông với... Dâm... Dâm là cội nguồn thần lực của nàng ta... Nàng ta là Dâm thần của Thần giới..." Hắn lại lén nhìn ta thêm cái nữa. Ta chán ghét lườm hắn. Hắn đột nhiên cầm cuốn sách cổ đến đọc trước mặt ta, chẳng phải là muốn xác nhận thân phận của ta sao? Nếu đã vậy, ta vẫn thích giọng điệu của hắn lúc nhỏ hơn.

Hắn chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy cẩn trọng như đang quan sát sắc mặt ta, rồi mới nhìn tiếp vào sách: "Thái Âm Nữ Đế, còn gọi là Âm Nữ Đại Đế, Thủy Nữ Nương Nương, tính tình dâm đãng tham ái, thích mê hoặc chư thần và hoan ái với họ, thái dương bổ âm, dùng để thu hoạch thần lực, làm loạn Thần giới, sau bị Thái Dương Thánh Đế phong ấn và trục xuất khỏi Thần giới..." Phượng Lân dừng lại, lén lút nhìn ta.

Ta lười biếng ngồi dậy, hắn vội vàng rời mắt đi, cơ thể cứng đờ không động đậy nhưng khóe mắt vẫn luôn dán chặt lên người ta, lồng ngực khẽ phập phồng.

Ta đi đến bên chiếc xích đu, ngồi xuống và khẽ đung đưa. Hương hoa thoang thoảng mang theo sự tươi mát của sương đêm, tựa như tuyết đầu mùa rơi trên cánh hoa, thơm ngát thanh tao.

"Cho nên... Sư phụ là người đó sao?" Phía sau truyền đến tiếng của Phượng Lân.

Ta đung đưa theo làn gió đêm, ngắm nhìn vầng trăng sáng mọc lên giữa biển mây. Ánh trăng trải khắp biển mây, khiến nơi đó như nổi lên từng lớp sóng bạc.

"Ngươi tin à?" Ta mở miệng u ám.

Hắn sải bước đi đến bên cạnh ta, nắm lấy dây leo quấn đầy hoa tươi dưới tay ta, nhìn ta thật sâu, nét mặt trở nên giận dữ vì có chút kích động: "Ta không tin!"

Ta nhìn hắn một lúc, rồi lại nhìn về phía trước: "Thứ có thể viết ra được... Đương nhiên không phải là chân tướng... Hừ... Âm thông với Dâm? Cũng uổng công bọn họ nghĩ ra được."

Phượng Lân trở nên trầm mặc, hắn cúi đầu, hồi lâu sau vẫn không nói gì, tay siết chặt cuộn cổ thư. Cuộn sách bị hắn bóp kêu "răng rắc", tưởng như sắp bị nghiền nát đến nơi. Xích đu của ta lại đung đưa, hắn buông tay ra, cứ lẳng lặng đứng một bên nhìn ta chăm chú. Tà váy đen của ta khẽ bay theo nhịp đung đưa của xích đu.

Thời gian cứ thế trôi qua theo từng nhịp đung đưa ấy. Có lẽ chân tướng ở khoảnh khắc tiếp theo vẫn sẽ là chân tướng, nhưng sau khi bị thời gian gột rửa thật lâu, nó đã chẳng còn ra hình thù gì nữa từ sớm rồi. Người đời sau muốn chứng minh mình biết sự thật sẽ thỏa sức suy đoán và bịa đặt, rồi biến nó thành cái gọi là chân tướng.

"Hừ." Ta cười lạnh, không kìm được tự giễu: "Nếu sức mạnh của ta thực sự đến từ việc hoan ái với nam nhân, vậy thì e là nam nhân ở cái Côn Luân này đã phải ngủ với ta sạch hết cả rồi."

"Sư phụ!" Hắn bỗng đưa tay giữ chặt xích đu của ta, bước lên chắn trước mặt ta, nhìn ta đầy vẻ tức giận hồi lâu. Ta hờ hững nhìn lại hắn, đôi mắt đen của hắn càng thêm sáng ngời và kiên định dưới ánh trăng chiếu qua rèm nước: "Ta không cho phép người nói những lời như vậy!"

Hắn nhìn ta chằm chằm, như thể cực kỳ tức giận với câu nói vừa rồi của ta. Giọng điệu gần như là ra lệnh và ngang ngược đó khiến lòng ta hơi khó chịu.

Không ai được phép ra lệnh cho ta!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc