Lục Giới Yêu Hậu

Chương 63.2

Trước Sau

break

Bầu không khí ngưng đọng giữa ánh mắt đối đầu của ta và hắn.

"Bất mãn sao?" Lời nói trong lòng của ta truyền vào đáy lòng hắn.

Hắn thu hẹp ánh mắt, truyền lại lời nói trong lòng: "Đương nhiên!"

"Hừ!"

"Xin hãy trả lại tôn nghiêm cho đại sư huynh!"

Ta lập tức rời mắt đi, không thèm nhìn Phượng Lân nữa, lạnh lùng nhìn xuống Thiên Thủy: "Đủ rồi, Tiểu Tử."

Lời ta vừa dứt, cánh tay đang cứng đờ giữa không trung của Thiên Thủy rơi "bộp" xuống. Hắn lập tức chộp lấy tiên kiếm đâm thẳng vào người mình, ta phi thân nhảy khỏi Nguyệt Luân, nắm chặt lấy lưỡi tiên kiếm bằng tay không!

"Sư phụ!" Phượng Lân kinh hô.

Ta giơ tay lên: "Tiên kiếm không làm ta bị thương được."

Thiên Thủy kinh ngạc nhìn bàn tay đang nắm chặt lưỡi kiếm của ta. Ta lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, giật phắt thanh tiên kiếm từ tay hắn rồi ném sang một bên, phát ra một tiếng "Keng", sau đó ta phất tay áo, quay lưng cất giọng trầm trầm: "Thành tiên thành thần thì cuối cùng cái vỏ bọc thân xác này cũng phải bị tiêu hủy, ngươi để ý đến nó như vậy thì chắc chắn một điều rằng ngươi không thể thành tiên được rồi!"

Không gian sau lưng lại chìm vào yên lặng. Ta quay lại nhìn Thiên Thủy, hắn cúi gằm mặt, im lặng không tiếng động.

"Kẻ nào thành tiên mà không phải lịch kiếp? Rốt cuộc ta đã làm gì ngươi mà ngươi đau khổ đến thế? Ai thành tiên mà chẳng trải qua vạn kiếp, chút tôn nghiêm cỏn con của ngươi thì tính là gì? Thiên giới có đầy cách để hành hạ ngươi! Nếu ngay cả cửa ải này mà ngươi cũng không qua được, thì ngươi đừng hòng mơ tưởng đến chuyện thành tiên! Hừ! Ta vốn đã ngứa mắt với ngươi rồi!" Ta phất tay áo lướt qua trước mặt hắn, tà áo bay bổng quét qua chóp mũi hắn, cơ thể hắn căng lên, lùi lại một bước.

Ta ngồi lại lên Nguyệt Luân, lạnh lùng nhìn xuống hắn: "Ngươi không bị bất kỳ ai khống chế cả, Tử Viên cũng sẽ không khống chế ngươi. Chẳng qua hắn chỉ để ngươi làm tai mắt ở nhân gian, biết được hành tung của ta mọi lúc mọi nơi mà thôi. Thiên Thủy, bây giờ ngươi đang làm việc cho Tử Vi Tinh quân của Bắc Cực Tinh Cung hàng thật giá thật, chứ không phải là tên Tiên Tôn trong Bắc Cực Điện rách nát của Côn Luân đâu!"

Giọng nói trầm đục đầy uy lực của ta khiến Thiên Thủy quỳ rạp dưới đất hồi lâu vẫn chưa thể lấy lại tinh thần, cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bãi cỏ trước mặt.

Từng luồng tiên khí lướt qua hòn đảo nổi vừa khôi phục lại vẻ yên bình, cỏ non xanh mướt kêu xào xạc trong gió.

Phượng Lân không còn trừng mắt nhìn ta nữa, lại thở dài thườn thượt như ông cụ non: "Hầy..."

Ta lập tức lườm hắn cháy mắt, tiểu tử thối này lại than thở cái gì? Có ý gì nữa hả?

Hắn bước từng bước đến bên cạnh váy ta, ngồi xổm xuống trước mặt Thiên Thủy rồi đưa tay đặt lên vai hắn: "Sư huynh, sư phụ thật sự là thần, chỉ là... Bị nhốt dưới Tháp Tỏa Yêu ba ngàn năm nên tâm tính kỳ quái, vui buồn thất thường..."

"Tiểu tử thối, ngươi nói cái gì!" Ta giơ chân đạp thẳng lên đỉnh đầu hắn. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, bình tĩnh đưa tay gạt chân ta ra, chỉ tiếp tục nhìn Thiên Thủy: "Nhưng sư phụ thật sự rất tốt, chỉ là tính tình hơi xấu một chút, lúc nói chuyện cũng sẽ không biết nói lời hay ý đẹp như người phàm chúng ta..."

Ta từ từ nheo mắt lại, khí lạnh bắt đầu bốc lên, váy trắng toàn thân dần dần chuyển sang màu đen trong những lời nói đại nghịch bất đạo của Phượng Lân.

"Người sẽ không chủ động quan tâm huynh, ngoài miệng... Cũng chưa từng nói lời hay với huynh, nhưng trong lòng người sẽ có huynh, hì..." Một nụ cười ấm áp nở trên khóe môi Phượng Lân.

Ta ngẩn ngơ trước nụ cười mang theo chút ý tứ ngọt ngào đó của hắn, khí lạnh toàn thân dần tan biến. Ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên người ta, tựa như một vòng tay dịu dàng đang nhẹ nhàng ôm lấy ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc