Lục Giới Yêu Hậu

Chương 63.1: Lão nương đích thực là Chân Thần

Trước Sau

break

Thiên Thủy thấy vậy cũng không né tránh, dường như bởi vì đối phương là một hài tử nên hắn cũng không còn phòng bị. Ta nhếch môi, vỗ tay cái đét: "Ha! Thành rồi!"

Phượng Lân và Thiên Thủy nghe tiếng ta đều nghi hoặc nhìn lại. Vào đúng khoảnh khắc Thiên Thủy nhìn về phía ta, tiểu nam hài bạch y lao sầm vào lồng ngực hắn. Trong chớp mắt, ánh sáng trắng bừng lên chói lòa, khiến Phượng Lân giật mình quay đầu. Thiên Thủy lại một lần nữa bị húc bay rồi rơi xuống đất cái bịch. Mọi thứ trở lại yên tĩnh, tiểu nam hài bạch y đã biến mất tăm.

Thiên Thủy lồm cồm bò dậy với vẻ ngơ ngác, sờ soạng cơ thể mình một cách vô cùng nghi hoặc. Đột nhiên, toàn thân hắn cứng đờ như bị ai khống chế, đứng thẳng đuột dậy. Ngay lập tức, trong đôi mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc và cơn giận dữ như biết mình vừa mắc bẫy.

"Rốt cuộc ngươi đã làm gì ta?" Hắn gầm lên với ta, nghiến răng nghiến lợi. Nhưng rồi, đầu gối hắn từ từ hạ xuống. Hắn nỗ lực, gồng mình muốn kiểm soát cơ thể, nhưng cuối cùng đầu gối vẫn chạm đất, quỳ rạp xuống trước mặt ta.

"Phịch!" Cái quỳ này thật sự là không tình, không nguyện chút nào!

Phượng Lân kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó. Nguyệt Luân dưới thân ta lướt nhẹ đến trước mặt Thiên Thủy, tà váy tiên trắng muốt lay động trước mắt hắn theo làn gió.

"Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh, bởi vì ngươi đã được Tử Vi Tinh quân chọn trúng." Ta chậm rãi cười nói.

Thiên Thủy kinh ngạc ngẩng mặt lên, trong mắt vẫn hừng hực lửa giận. Ta cười: "Cũng phải thôi, bây giờ ngươi không phải người, không phải quỷ, chẳng phải tiên, cũng chẳng phải yêu, siêu thoát ra ngoài tam giới. Tiểu Tử à, thảo nào ngươi lại chọn hắn."

"Rốt cuộc ngươi đang nói cái khỉ gì vậy?" Hắn bỗng gào lên vào mặt ta. Tinh thần bất khuất thì đáng kính đấy, nhưng mà ta khó chịu! Ta ghét nhất kẻ nào dám gào vào mặt ta!

Ta lập tức sầm mặt quát lớn: "Đang nói lão nương đây là Chân Thần! Đáng lẽ ngươi phải quỳ lạy ta..." Giọng nói hồn hậu, mang theo sức mạnh hỗn độn gầm thẳng vào mặt Thiên Thủy, thổi tung mái tóc dài của hắn, khiến cả người hắn ngửa ra sau. Hắn hoàn toàn kinh ngạc đến nỗi sững sờ tại chỗ, ngây ngốc ngước nhìn ta. Mái tóc dài từ từ rơi xuống bên má, vài lọn tóc rối lòa xòa không theo quy tắc trên vai hắn.

Ta thu lại vẻ giận dữ, nụ cười tà lại nở trên môi: "Sao? Chưa gặp Thiên Thần bao giờ, cứ tưởng Thiên Thần cũng phải dịu dàng như ngươi à? Hừ! Nói cho ngươi biết, ngươi sai rồi. Nếu Thiên Thần mà dịu dàng thì nhân gian sẽ không còn sinh tử. Nếu Thiên Thần mà hữu tình thì nhân gian càng không có nhiều cảnh ái biệt ly đến thế."

Ý lạnh lướt qua đôi mắt ta. Thiên Thủy thẫn thờ nhìn ta, ánh mắt run rẩy. Hắn hoảng hốt cúi đầu, liên tục lắc đầu: "Ta không tin, ta không tin..." Hắn đột ngột ngẩng phắt lên nhìn ta đầy hận thù: "Ta không tin Thiên Thần lại đùa giỡn ta như vậy! Chà đạp lên tôn nghiêm của ta như vậy!"

Tay phải hắn tự giơ lên tức khắc rồi tát thẳng vào mặt mình.

"Chát!"

"Sư phụ!"

Tiếng tát giòn giã và tiếng kêu thảng thốt của Phượng Lân vang lên cùng lúc. Ta lạnh nhạt nhìn khuôn mặt sưng đỏ mang biểu cảm đờ đẫn của Thiên Thủy.

"Đại sư huynh..." Phượng Lân nhìn Thiên Thủy đầy khó xử.

"Ha, ha ha." Từng tiếng cười khổ thoát ra từ miệng Thiên Thủy, như thể hắn vừa chịu đựng cú sốc không thể nào gượng dậy nổi. Hắn mờ mịt nhìn đôi tay mình, ánh mắt tan rã đến mức không nhìn rõ thứ gì: "Ta bị ngươi biến thành thứ không ra gì... Ngươi lại bắt đầu khống chế cơ thể ta, coi ta như con rối mà trêu đùa... Sống thế này... Thì còn gì là tôn nghiêm? Chi bằng chết đi cho rồi!" Hắn bỗng vung tay đánh mạnh vào thiên linh cái của mình. Nhưng tay hắn lại lập tức cứng đờ giữa không trung, không thể đến gần thiên linh cái dù chỉ một phân.

"A..." Hắn ngửa mặt gào lên đầy đau đớn tuyệt vọng.

Phượng Lân nhíu chặt mày, xoay người trừng mắt nhìn thẳng vào ta. Ta liếc mắt nhìn hắn, hắn không nói câu nào, cứ thế nhìn ta trừng trừng. Ta cũng liếc xéo lại hắn, hắn vẫn dùng ánh mắt rực lửa để bày tỏ sự bất mãn mãnh liệt đối với ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc