Chúng ta định rời đi thì Vân Ương và Ngọc Liên ngự kiếm chắn trước mặt. Ngọc Liên hơi nép sau lưng Vân Ương, lén nhìn trộm Phượng Lân. Vân Ương lo lắng hỏi Thiên Thủy: "Đại sư huynh Thiên Thủy, đại sư huynh Tiềm Long vẫn ổn chứ ạ?"
Cuối cùng trên mặt Thiên Thủy cũng hiện lại nụ cười dịu dàng quen thuộc: "Hắn rất tốt, cảm ơn muội quan tâm."
"Vậy thì tốt quá rồi." Vân Ương vui vẻ chắp hai tay lại.
Đúng lúc đó, Phượng Lân kéo tay ta bay vụt qua người nàng và Ngọc Liên, Thiên Thủy cũng lao nhanh theo sát. Hai người bọn họ một trái một phải kẹp chặt lấy ta, trông giống như áp giải phạm nhân hơn là đồng hành.
Họ đưa ta đáp xuống một hòn đảo trôi nổi vắng vẻ, tiên khí lãng đãng. Cỏ non xanh mướt trải đầy hòn đảo, sương khói quấn quýt trên những ngọn cỏ đang đung đưa theo gió.
"Sư phụ, sao Tiên Tôn lại phong người làm đệ tử thượng thượng giai?" Phượng Lân vừa mở miệng đã hỏi chuyện này, đúng như ta dự liệu.
"Chẳng lẽ ngươi đã khống chế Tiên Tôn?" Thiên Thủy nắm chặt tiên kiếm, trong ánh mắt lóe lên ánh sánh lạnh: "Tuy ngươi là sư phụ của Phượng Lân, nhưng ngươi không được làm bậy!" Thiên Thủy kích động muốn lao lên.
Phượng Lân lập tức đưa tay ngăn lại: "Sư huynh, sư phụ không phải người xấu, xin huynh hãy tin ta! Người sẽ không khống chế Tiên Tôn đâu..."
"Đúng vậy, ta đã khống chế hắn." Giọng nói trong trẻo của ta vang lên.
Phượng Lân cứng người trước mặt Thiên Thủy. Hắn cười lạnh lùng: "Thấy chưa, nàng ta thừa nhận rồi! Sư đệ, đệ đừng để nàng ta mê hoặc nữa! Tỉnh lại đi! Nàng ta là yêu quái!"
"Người không phải!" Phượng Lân bỗng quát lớn một cách nặng nề khiến Thiên Thủy sững sờ. Trên khuôn mặt dịu dàng như ngọc của Thiên Thủy hiện lên vẻ kinh ngạc, như thể chưa từng nhìn thấy Phượng Lân nói chuyện với mình như vậy bao giờ.
Phượng Lân cầm tiên kiếm đứng bên cạnh ta, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thiên Thủy, giọng trầm xuống: "Sư huynh, mặc kệ sư phụ làm gì, chắc chắn đều có lý do của người. Nhưng sư phụ chưa bao giờ hại ai cả."
Thiên Thủy thất vọng nhíu mày: "Phượng Lân, yêu quái giỏi nhất là mê hoặc lòng người, đệ quên rồi sao?"
"Ngươi đang khen ta đẹp sao?" Ta nhếch môi, xoay người nghiêng đầu nhìn Thiên Thủy.
Hắn nhíu chặt mày, siết chặt tiên kiếm trong tay: "Ngươi đừng hòng mê hoặc sư đệ nữa!"
"Hừ." Ta xoay người cười lạnh: "Nói cứ như Lân Nhi của ta là loại nam nhân háo sắc tầm thường, nói cứ như ngươi sẽ không bị yêu nữ mê hoặc vậy. Ngươi... Thực sự chắc chắn chứ?"
Bóng đêm dần dần nhuộm đen váy ta, từng điểm sao trời từ từ leo lên y phục. Ánh mắt Thiên Thủy càng thêm đề phòng, thanh tiên kiếm chắn ngang trước ngực.
"Sư phụ! Người đừng trêu sư huynh nữa!" Phượng Lân có chút sốt ruột muốn ngăn cản.
Ta liếc xéo hắn một cái đầy ranh mãnh, giọng say đắm thốt lên: "Muộn rồi."
Dứt lời, ta xoay người một cái thật mạnh, tà váy bung ra như đóa hoa hồng đen nở rộ, ánh sao thoáng chốc bao phủ toàn thân. Tóc dài tung bay, ta phi lên rồi đáp xuống ngay trước mặt Thiên Thủy. Hắn luống cuống giơ tiên kiếm, nhưng khi chạm phải ánh mắt ta thì hắn lại lập tức ngẩn ngơ.
Ta lơ lửng ngay trước mặt hắn, chiếc váy tiên nhuốm màu đêm đầy sao bay phấp phới trong không trung. Ta đối diện trước gương mặt hắn, gần trong gang tấc, gần đến mức cảm nhận được hơi thở của hắn đang đóng băng. Ta cười tà: "Có lẽ... Bạch y càng dễ mê hoặc những kẻ phàm phu tục tử như các ngươi hơn..."
Ta từ từ đứng thẳng người dậy giữa không trung. Phượng Lân nhíu mày thở dài, quay mặt đi chỗ khác không nhìn ta nữa.
Màu trắng thánh khiết dần nhuộm lên y phục, chiếc váy tiên trên người ta lại khôi phục về màu sắc ban đầu. Ta đứng giữa không trung như một thần nữ, Nguyệt Luân treo lơ lửng phía sau. Ta ngẩng cao đầu nhìn xuống Thiên Thủy, bày ra dáng vẻ uy nghiêm của thần nữ một lần nữa: "Thiên Thủy, bây giờ bổn tôn sẽ nói rõ cho ngươi biết, Thanh Hư Tiên Tôn của các người là bị Thanh Hoa hại."
Giọng nói chậm rãi, từ tốn vang lên khiến Thiên Thủy lập tức bừng tỉnh khỏi nhan sắc của ta, kinh ngạc hít sâu một hơi.