Các nữ đệ tử Chu Tước Điện ồn ào đi ra, thấy ta thì dạt ra xa, dùng đủ loại ánh mắt lén lút dò xét. Những kẻ trước đó bị Mộng Cầm khiển trách trên điện thì trong lòng không phục, đứng từ xa ném những cái nhìn xem thường đầy oán hận về phía ta.
Ấn tượng của ta về họ hoàn toàn đến từ ký ức của Yên Hồng. Trong ký ức ấy, cuộc chiến giữa các nữ đệ tử chưa bao giờ ngơi nghỉ và bản thân Yên Hồng cũng từng là một phần trong đó.
Chu Tước Điện vốn chỉ có bốn mươi nữ đệ tử, sau trận đại chiến Yêu tộc kia thì giờ chỉ còn lại hơn hai mươi người.
"Yên Hồng, Yên Hồng, muội về cùng Phượng Lân sư huynh hả?" Những kẻ hâm mộ vây quanh ta, phần lớn những ánh mắt sùng bái kia là dành cho Phượng Lân.
"Không, bọn ta tách nhau ra." Ta lạnh lùng đáp. Bọn họ thất vọng ra mặt, như thể muốn moi thêm chút tin tức gì đó về Phượng Lân từ ta.
"Các tỷ đừng đoán mò nữa." Vân Ương tức giận bước lên chắn phía trước: "Yên Hồng vừa làm nhiệm vụ về, còn chưa được nghỉ ngơi đâu..."
Đang nói thì Mộng Cầm bước ra từ trong điện, mọi người vội vàng dạt sang hai bên. Vân Ương và Ngọc Liên cũng cung kính cúi đầu, lùi về sau một bước.
Mộng Cầm đi đến trước mặt ta, nàng nhìn ta chăm chú, ta cũng thản nhiên nhìn lại nàng. Nàng khẽ nhíu mày ngài: "Yên Hồng, Tiên Tôn đã dặn dò vi sư, từ nay về sau ngươi có thể tự do ra vào Côn Luân, không cần tham gia buổi học sớm của Chu Tước Điện nữa. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi thăng cấp thành đệ tử Côn Luân thượng thượng giai, trực tiếp nghe lệnh Bắc Cực Điện."
"Cái gì?"
"Sao có thể chứ?"
"Rõ ràng pháp lực của Yên Hồng còn thua cả ta."
"Chuyện này là sao?"
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tiếng bàn tán kinh ngạc nổi lên bốn phía, ngay cả Vân Ương và Ngọc Liên cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn ta. Đệ tử thượng thượng giai của Côn Luân, nghĩa là ta đã trở thành người dự bị cho Côn Luân Thất Tử, bất cứ lúc nào cũng có thể thay thế một trong bảy người họ!
Đây là quy củ của Côn Luân, mỗi năm đều có đệ tử thách đấu Côn Luân Thất Tử, chỉ là chưa có ai đủ tiềm năng vượt qua nên không thể lọt vào danh sách dự bị, trở thành đệ tử cấp bậc cao nhất đứng giữa Côn Luân Thất Tử và đệ tử tứ điện. Ta có thể coi là người đầu tiên làm được điều này.
Mộng Cầm cũng nhìn ta đầy ngờ vực, bỗng nhiên nàng sầm mặt, nghiêm giọng nói: "Yên Hồng, bây giờ ngươi đã là đệ tử thượng thượng giai, nhưng vi sư vẫn muốn khuyên ngươi một câu, rằng làm người phải biết khiêm tốn, kiêu binh tất bại."
Nghe nàng nói, ta nhếch môi cười, nụ cười tà lan tràn trên khuôn mặt. Mộng Cầm ngẩn người trước nụ cười đầy tà tính của ta, vẻ uy nghiêm trên mặt nàng biến mất, trông nàng lúc này vẫn còn chút non nớt. Ta ném một nụ cười đầy ẩn ý về phía nàng rồi quay ngoắt đi thẳng. Nàng đứng ngây ra đó, hồi lâu sau vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.
Vân Ương và Ngọc Liên vội đuổi theo ta.
"Yên Hồng, nói vậy là sau này muội không ngủ cùng phòng với bọn ta nữa sao?" Vân Ương có chút hụt hẫng.
"Dựa vào cái gì chứ?"
"Đúng đấy, tại sao lại là Yên Hồng?"
Tiếng xì xào bàn tán vẫn không dứt.
Ta liếc mắt nhìn bọn họ đầy khinh miệt, đám người đó lập tức đứng chết trân tại chỗ như bị điểm huyệt. Ta hừ lạnh một tiếng: "Hừ."
Đột nhiên, ánh mắt họ đồng loạt hướng lên phía trên đầu ta, khuôn mặt tràn đầy vẻ si mê ngưỡng mộ, dường như trong mắt sắp bắn ra cả hoa đào. Ta thấy đám người này đến đây tu tiên thì ít mà muốn lăn giường với mấy vị kiếm tiên anh tuấn thì nhiều, đúng là một đám mê trai.
Cùng lúc đó, hai bóng đen đáp xuống bên cạnh ta. Ta hơi nghiêng mặt, giọng nói của Phượng Lân đã vang lên từ phía trên: "Yên Hồng, đi thôi." Giọng điệu dứt khoát, gãy gọn như thể chẳng liên quan gì đến ta.
"Hừ." Ta nhếch môi cười, phất tay một cái, Nguyệt Luân đã hiện ra sau lưng. Ánh xanh lấp lánh của Nguyệt Luân tỏa ra tiên khí bức người, khiến đám nữ đệ tử Chu Tước Điện há hốc mồm kinh ngạc, bao gồm cả Mộng Cầm đang đứng trên bậc thềm.
Nguyệt Luân đưa ta bay lên, Thiên Thủy đứng bên cạnh ta, liếc ta một cái rồi chỉ nhìn thẳng về phía trước, vẻ dịu dàng trên mặt đã biến mất. Ở phía bên kia là Phượng Lân.