"Ừm... Hóa ra thi đan của cương thi vẫn có tác dụng với con người." Ta lười biếng dựa vào một bên Nguyệt Luân, nhìn mái tóc dài óng ả như nước của Thiên Thủy. Thi đan đang khiến cơ thể Thiên Thủy dần dần thay đổi. Cương thi tu luyện ngàn năm sẽ có dung mạo hấp dẫn lòng người.
"Sư phụ, cuối cùng Thiên Thủy sư huynh sẽ biến thành cái gì?" Phượng Lân quay người lại, nghiêm túc lạ thường mà nhìn ta.
Ta liếc nhìn hắn: "Làm sao ta biết được?"
"Người... Không biết ư!" Phượng Lân trợn tròn mắt kinh hô, sải bước đến trước mặt ta: "Sao người lại không biết?"
Ta buồn cười nhìn hắn: "Ta chưa bao giờ bỏ thi đan của cương thi vào cơ thể người phàm, làm sao ta biết được cuối cùng Thiên Thủy sẽ biến thành cái gì?" Ta thích thú nhìn ngón tay mình: "Ừm... Nhưng ta cảm thấy thí nghiệm này... Khá là thú vị đấy."
Mặt Phượng Lân lập tức đen lại, phồng má trừng trừng nhìn vào mắt ta.
Ta bị hắn nhìn đến dở khóc dở cười: "Yên tâm... Ngoại trừ việc không thể sử dụng sức mạnh năm trăm năm của cương thi trong thi đan thì thi đan có thể giúp Thiên Thủy giữ được hình người, hơn nữa... Xem tình hình hiện tại, thi đan còn sẽ khiến hắn tuấn tú hơn xưa nữa kìa."
"Phù..." Phượng Lân thở phào nhẹ nhõm, im lặng một lát rồi ngước mắt nhìn ta thật sâu.
Ta cảm thấy kỳ quái bèn nhìn hắn, hắn cứ đứng trước Nguyệt Luân của ta nhìn chằm chằm vào ta, đôi mắt đen sâu thẳm như vũ trụ bao la trong viện sâu dần dần hút lấy ánh nhìn của ta. Ta bất giác đưa tay chạm vào góc nghiêng tuấn tú của thiếu niên, hắn chậm rãi chống tay lên Nguyệt Luân bên cạnh ta, cúi mặt xuống để nhìn ta càng sâu hơn nữa.
Hắn chầm chậm cúi mặt, sát lại gần ta, gần đến mức có thể nhìn thấy hình bóng của ta trong đôi mắt đen trong veo. Một tia nắng ban mai từ trên cao chiếu xuống, rọi lên người hắn, thắp sáng đôi mắt hắn, chiếc áo sa mỏng màu khói xám của hắn cũng ánh lên vẻ hoa lệ óng ả.
"Sư phụ..." Vạt áo mang theo hơi ấm cơ thể của hắn đè lên đôi chân ta đang buông thõng bên ngoài Nguyệt Luân, mùi hương dễ chịu trên người hắn len vào hơi thở ta. Ta mỉm cười nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: "Hít... Mùi trên người Lân Nhi vẫn thơm như vậy..." Ta mở mắt ra, nhìn thấy hắn đang gần trong gang tấc hơn cả lúc trước, gần đến mức dường như đôi môi hắn... Sắp chạm vào môi ta...
Trong ánh mắt của hắn có một sự hoảng loạn thoáng qua, dường như việc ta mở mắt khiến hắn trở tay không kịp. Nhưng mà, sau thoáng hoảng loạn đó, hắn lại đột ngột không nhìn nữa, cúi mặt xuống. Ta theo bản năng lùi lại, hắn đưa tay đỡ lấy lưng ta, trầm giọng trịnh trọng nhìn ta: "Sư phụ! Ta đã thật sự là một nam nhân rồi, xin người hãy cẩn thận một chút." Giọng điệu cảnh cáo mang theo một sự ngang ngược, hắn buông lời xong bèn lập tức rút tay khỏi lưng ta, xoay người nhảy lên, tiên kiếm trong suốt lướt qua trước mặt ta và đáp xuống chân hắn, sau đó hắn nhanh chóng ngự kiếm bay đi.
Ta ngẩn ngơ nhìn bóng dáng hắn đi xa, từ từ lấy lại tinh thần, không kìm được mà nhếch mép cười khẩy, một tay chống cằm dựa vào Nguyệt Luân. Phải rồi... Hóa ra Lân Nhi đã thật sự là một nam nhân rồi, còn bảo ta cẩn thận ư? Hừ... Thú vị đấy...
"Chủ nhân, nam nhân trong thiên hạ không ai tốt đẹp cả!" Bỗng nhiên, Tiểu Trúc u ám đứng trước mặt ta, trong con ngươi màu vàng kim dựng đứng chứa đầy hận thù sâu sắc.
Ta liếc nhìn hắn: "Vậy sao ngươi còn biến thành nam nhân?"
Hắn sững sờ, cắn môi và quay mặt đi, hai tay siết chặt lại thành nắm đấm.