"Ây da! Xinh đẹp hơn rồi đấy!" Ta cười xấu xa đứng dậy.
"Sư phụ!" Phượng Lân bực bội sa sầm mặt: "Người có thể nghiêm túc một chút được không!"
"Hừ." Ta lườm hắn một cái: "Là ngươi muốn cứu Thiên Thủy chứ đâu phải ta, ngươi có biết cứu hắn có khi lại thành hại hắn không?"
Phượng Lân nhất thời nghẹn lời, áy náy cụp mắt xuống. Người phàm thường bị tình cảm chi phối, nhưng cũng chính vì thế mà chân tình mới chỉ tồn tại ở chốn phàm trần.
Thiên Thủy phía sau hắn đau khổ lắc đầu: "Phượng Lân, đệ hại ta rồi, hại ta rồi..." Hắn nhìn xuống đôi tay mình, đôi mày nhíu chặt: "Ta sẽ làm hại người khác, ta sẽ hút máu!"
"Ngươi sẽ không hút máu đâu..." Ta co chân phải lên, thong thả cắt ngang lời nói lo lắng của Thiên Thủy. Ta đặt bừa tay phải lên đầu gối, một tay chống cằm nhếch mép nhìn Thiên Thủy đang đau khổ dằn vặt. Hít... Không hiểu sao, trong lòng ta lại thấy sảng khoái lạ thường.
Thiên Thủy ngẩn người, từ từ nhìn về phía ta, đôi mắt đen láy như ngọc long lanh run rẩy dưới bầu trời đang dần sáng rõ: "Ngươi nói cái gì?"
"Sư phụ, người nói thật sao?" Phượng Lân lộ vẻ vui mừng, lập tức nhìn về phía Thiên Thủy.
Ta xấu xa nhìn Thiên Thủy, khóe miệng nhếch lên: "Ngươi không phải là người, cho nên ngươi sẽ không còn nhịp tim, thân nhiệt và vị giác nữa, bởi vì ngươi đã chết rồi. Nếu ngươi không chết hẳn, nội đan của Cương Thi Vương sẽ không thể cứu được ngươi. Nhưng ngươi cũng không phải là cương thi, bởi vì ta đã loại bỏ âm độc rồi. Cương thi hút máu là do bản năng khao khát dương khí và hơi ấm, bây giờ ngươi sẽ không như thế nữa. Đương nhiên, ngươi cũng không phải là quỷ bởi vì ngươi có thân xác. Bởi vậy bây giờ ngươi không là gì cả. Ta đã xóa ký ức của nhóm Nguyệt Linh rồi, bọn họ cũng sẽ không biết ngươi đã từng biến thành cương thi, chỉ cần Phượng Lân không nói thì sẽ không ai biết thân phận của ngươi, sẽ không có kiếm tiên nào đến đối đầu với ngươi."
Ánh mắt Thiên Thủy nhìn ta trở nên tan rã, hắn lùi lại một bước, mờ mịt cúi đầu, bật cười khổ sở: "Ta không là gì cả... Sao... Ha ha..."
"Đại sư huynh..." Phượng Lân mang vẻ mặt phức tạp đi đến bên cạnh Thiên Thủy, do dự giơ tay lên, rồi đặt lên vai Thiên Thủy. Hắn nghiêng mặt đi, dường như không thể đối diện với Thiên Thủy, bàn tay hắn siết chặt vai Thiên Thủy chứa đầy vẻ tự trách và áy náy: "Xin lỗi..."
"Các ngươi bày ra vẻ mặt này là sao, trách ta à?" Ta không vui nhìn Phượng Lân và Thiên Thủy. Thiên Thủy cười khổ nhìn ta: "Chẳng lẽ còn phải cảm ơn ngươi vì đã biến ta thành thứ không ra gì sao?"
"Đại sư huynh, hay là trách ta đi!" Hai tay Phượng Lân giữ chặt vai Thiên Thủy, nhìn thẳng vào mắt hắn, không để hắn nhìn ta nữa. Phượng Lân không trốn tránh Thiên Thủy, mà đứng chắn trước mặt hắn, gánh vác mọi hậu quả và trách nhiệm: "Là ta cầu xin sư phụ cứu huynh, là ta suy nghĩ không chu toàn, là ta không nghe lời sư phụ. Đại sư huynh, đừng trách sư phụ, là ta không muốn mất huynh!"
Ánh mắt của Thiên Thủy run lên, từ từ cụp mi xuống: "Hừ." Dường như hắn vừa miễn cưỡng cười một tiếng, đưa tay đặt lên tay Phượng Lân đang giữ vai mình. Phượng Lân hơi sững sờ, lo lắng nhìn Thiên Thủy: "Đại sư huynh, sao tay huynh lạnh thế?"
Thiên Thủy miễn cưỡng nở một nụ cười như không để ý, vỗ vỗ tay Phượng Lân rồi ngước mắt nhìn hắn: "Đệ quên rồi sao, ta đã chết rồi..."
Ánh mắt Phượng Lân nhìn Thiên Thủy càng thêm áy náy.
Thiên Thủy cười cười: "Ta muốn yên tĩnh một mình." Hắn gạt tay Phượng Lân ra rồi xoay người lẳng lặng bỏ đi. Phượng Lân nặng nề và lo lắng nhìn theo bóng lưng hắn rời đi. Gió biên ải thê lương thổi tung mái tóc của hai người. Mái tóc đen dài của Thiên Thủy ánh lên sắc nước nhàn nhạt dưới ánh ban mai le lói.