Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 11

Trước Sau

break
“Vâng! Thái tử điện hạ quả nhiên anh minh. Nha đầu kia thật ra chính là tứ muội vô dụng của ta!” Sau khi nói ra câu ấy, Tô Tĩnh Vũ lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn chỉ cảm thấy bầu trời như cũng sáng hơn, ngay cả cơn gió thổi tới cũng trở nên mát lành dễ chịu.

Tứ muội?

Tô Lạc ngồi trên cành cây, tức đến mức chỉ muốn chửi ầm lên.

Nàng đúng là... vị đại ca giả nhân giả nghĩa kia thật quá vô sỉ! Hắn lại dám kéo nàng, một người vô tội, ra gánh tội thay! Còn nói kẻ làm trò hề kia là nàng!

Giờ thì nàng đã biết thanh danh xấu xa của mình từ đâu mà ra rồi. Thì ra, chỉ cần trong đám tỷ muội có người làm chuyện sai trái, cái danh ấy nhất định sẽ bị đổ hết lên đầu nàng.

Đáy mắt Tô Lạc lóe lên tia lạnh lẽo, ánh lên vẻ u ám rét buốt.

Được, rất tốt. Tô Tĩnh Vũ, ngươi cứ chờ đó cho ta. Ta nhỏ nhen lắm, món nợ này, ta nhất định sẽ tính với ngươi.

Nam Cung Lưu Vân đầy hứng thú nhìn tiểu nha đầu trước mặt, sắc mặt nàng thay đổi liên hồi, lúc xanh lúc trắng. Đôi môi đỏ hồng của chàng khẽ cong lên, giọng nói trầm thấp, tà mị, mang theo chút khàn khàn đầy mê hoặc: “Nha đầu, còn không mau đi ra ngoài làm rõ?”


“Nếu bây giờ ta đi ra ngoài, đại ca ta nhất định sẽ kinh hãi, sau đó tiện tay đuổi ta đi như đuổi một con nha đầu quét sân, ngươi tin hay không?” Tô Lạc cười kiều diễm như hoa, để lộ hàm răng trắng ngần, nhưng lại phảng phất ánh lên vẻ lạnh lẽo rợn người.

“Nhưng nếu ngươi không ra nói rõ, ngôi vị Thái Tử phi của ngươi cũng sẽ mất luôn đấy, tin hay không?” Môi Nam Cung Lưu Vân đỏ như máu, rực rỡ đến chói mắt. Đôi mắt tuấn tú của chàng sâu như nước biếc, như thể có thể nhìn thấu lòng người.

Thái Tử phi?

Tô Lạc ngưng thần nhớ lại, cuối cùng cũng moi ra được chân tướng từ một góc ký ức của thân thể này.

Quả thật đúng là như vậy. Năm xưa, khi Tô Lạc còn nhỏ, từng có lời đồn nàng được thần điểu nhập thân. Bởi thế, vừa mới chào đời không bao lâu, Hoàng hậu đã định hôn nàng cho Thái tử. Bao nhiêu năm trôi qua, tuy thanh danh nàng đã tệ hại đến mức này, hôn ước ấy cũng sớm lung lay sắp đổ, nhưng vẫn chưa chính thức hủy bỏ.

Nói như vậy, việc Tô Tĩnh Vũ dám công khai nói dối, vu oan cho nàng ngay trước mặt Thái tử, thứ nhất là để gột sạch hiềm nghi cho Tô Khê và Tô Vãn, thứ hai là giúp Thái tử giải quyết một chuyện khó xử, còn thứ ba... đương nhiên là mở đường cho muội muội bảo bối của hắn.

Bởi vì chỉ cần nàng Tô Lạc chịu nhường đường, Tô Khê mới có cơ hội trở thành Thái Tử phi.

Tô Tĩnh Vũ à Tô Tĩnh Vũ... ngươi nói xem, ta nên đối xử với ngươi thế nào đây?

Tuy thủ đoạn làm việc của ngươi khiến ta vô cùng chán ghét, nhưng hậu quả mà nó gây ra lại khá vừa ý ta. Cái ngôi vị Thái Tử phi ấy, nàng thật sự chẳng có lấy nửa phần hứng thú.

Nếu thật sự phải đem ra so sánh, thì vị Vương gia đang tự xưng trước mắt này, tuy tà mị, cường thế, bá đạo, vô lễ, lại còn thích chiếm tiện nghi... nhưng cảm giác chàng mang đến cho Tô Lạc vẫn tốt hơn Thái tử kia nhiều.

“Tiểu nha đầu đáng thương, sắp bị đem ra hi sinh rồi.” Nam Cung Lưu Vân ra vẻ thương xót, khẽ chạm vào chóp mũi xinh xắn của Tô Lạc. Ngoài mặt tuy không biểu lộ gì nhiều, nhưng trong mắt chàng lại thoáng qua một tia cười hài lòng.

“Có cần ta tốt bụng nhắc ngươi một câu không?” Tô Lạc cười như không cười, khóe môi khẽ cong lên: “Ngươi đang ôm, là tẩu tử tương lai của ngươi đấy.”

“Sai.” Nam Cung Lưu Vân ôm Tô Lạc, cười chế nhạo nhìn nàng. Khóe miệng chàng hơi nhếch lên thành một đường cong đẹp mắt: “Thứ bổn vương đang ôm lúc này, là Vương phi tương lai của bổn vương.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương