Lỡ Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia

Chương 10

Trước Sau

break
Đôi mắt Tô Tĩnh Vũ trợn to, quả thực không sao tin nổi. Miệng hắn há rộng, nhét thêm một quả trứng gà nữa cũng vừa.

Hắn thế nào cũng không ngờ được, vì sao tam muội lại đột ngột xuất hiện trên bờ theo cách ấy, hơn nữa còn là một kiểu mất mặt đến vậy. Huống chi, lúc này Thái tử cũng đang ở đây.

Chẳng lẽ nàng muốn dùng cách này để bày tỏ lòng ái mộ với Thái tử?

Đúng là... đúng là... vô sỉ!

Gân xanh trên trán Tô Tĩnh Vũ nổi cả lên. Hắn cởi áo ngoài, ném lên người Tô Vãn, che đi thân thể khiến người ta phải hổ thẹn kia, lạnh giọng quát: “Còn không mau đứng dậy?”

Ở trước mặt Thái tử, hắn chưa từng thấy mình mất mặt đến thế. Giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy cả mặt mình như đang bốc cháy.

Nhưng rất không may là, Tô Vãn không đáp lời hắn. Nàng vẫn nằm thẳng đờ trước mặt mọi người, mặc cho người ta vây xem, bởi lúc này nàng đã ngã đến ngất đi rồi.

“Thái tử điện hạ, muội muội trong phủ ta xưa nay nghịch ngợm gây chuyện, vô ý va chạm đến ngài, mong ngài đừng trách.” Tô Tĩnh Vũ nghiến chặt răng, nở một nụ cười cứng đờ để giảng hòa.

Vừa nói, hắn vừa ra hiệu, bảo hạ nhân mau chóng khiêng tam tiểu thư xuống dưới.

Thái tử bật cười ha hả, dường như tâm trạng rất tốt. Người vỗ vai Tô Tĩnh Vũ như anh em thân thiết, cười nói: “Đây là muội muội thiên phú hơn người của nhà ngươi sao? Cách nàng ra sân quả thật là... ừm, rất đặc biệt.”

Thái tử thật ra từng gặp Tô Khê, nhưng vấn đề là khi Tô Vãn vừa bị ném lên bờ, tóc tai rối bời che kín mặt, trông như một thủy quỷ vừa bò từ dưới nước lên. Người còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo, Tô Tĩnh Vũ đã dùng áo ngoài che kín mặt Tô Vãn lại.

Bởi vậy, Thái tử hoàn toàn không nhận ra trước mắt rốt cuộc là vị tiểu thư nào của Tô phủ.

Nhưng lời này của Thái tử, dĩ nhiên cũng có dụng ý riêng.

Lời vừa dứt, Tô Khê ở dưới hồ sen bực bội đến mức muốn phát điên. Nàng sốt ruột giậm chân đành đạch trong nước.

Thái tử có ánh mắt kiểu gì vậy chứ? Rõ ràng đó là tam tỷ kia mà, sao có thể là nàng được? Tuy trong lòng nàng vẫn thầm vui vì Thái tử còn nhớ đến mình, nhưng bị hiểu lầm dáng vẻ chật vật nhếch nhác kia là nàng thì tuyệt đối không thể nhịn nổi.

Tô Khê rất muốn nhảy ra, lớn tiếng nói rằng người kia không phải nàng, không phải nàng... Nhưng trong tình cảnh hiện giờ, điều duy nhất nàng có thể làm chỉ là trốn sau khóm sen, không dám ló mặt ra.


Nhưng may mà nàng còn có một vị ca ca biết chống lưng.

Thấy muội muội mà mình yêu quý nhất bị hiểu lầm, Tô Tĩnh Vũ vội cười giải thích: “Thái tử điện hạ hiểu lầm rồi. Người vừa rồi không phải ngũ muội muội. Ngũ muội muội của ta dịu dàng đoan trang, thiên phú lại hơn người, ngày ngày chỉ lo tu luyện, sao có thể nghịch ngợm gây chuyện được?”

Đáy mắt Thái tử thoáng hiện lên một tia khác lạ: “Ồ? Vậy không biết đó là vị tiểu thư nào trong phủ?”

Tô Tĩnh Vũ lập tức khựng lại. Trong lòng hắn thầm mắng mình ngu ngốc. Vừa rồi hắn tự dưng nhắc đến muội muội trong nhà làm gì? Vu cho một nha hoàn nào đó chẳng phải xong rồi sao? Bây giờ Thái tử đã hỏi đến cùng, hắn biết phải trả lời thế nào đây?

Phụ thân xưa nay vẫn rất coi trọng tam muội. Hơn nữa, quan hệ giữa tam muội với mẫu thân và ngũ muội cũng khá tốt. Nếu có thể không hi sinh nàng, thì vẫn nên tránh thì hơn.

Bỗng nhiên, trong đầu Tô Tĩnh Vũ lóe lên một ý nghĩ. Hắn nghĩ ra một kế vẹn cả đôi đường, bởi quá đỗi kích động nên giọng nói cũng bất giác cao hơn đôi chút: “Thật ra... không giấu gì Thái tử điện hạ, nha đầu kia thật ra là... là...”

“Ngươi ấp úng không chịu nói thật, chẳng lẽ nha đầu kia là...” Đôi mắt Thái tử sâu thẳm, sáng tối khó lường. Giọng người trầm thấp, dường như còn mang theo một tầng ám chỉ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương