Điện thoại của Tô Chỉ Lạc rung lên, chị lấy ra xem, là tin nhắn của Dương Khiết gửi tới, hỏi chị có xuống nữa không. Tô Chỉ Lạc cảm thấy khá ngại ngùng và có chút áy náy, chị cầm điện thoại đi ra ban công, thấy Dương Khiết vẫn còn ở đó, cuối cùng trả lời: [Ngại quá, hôm nay tôi không xuống nữa.]
Dương Khiết: [Không sao.]
Xe của Dương Khiết rời đi, Tô Chỉ Lạc quay trở vào, nhìn Liễu Trình Tự đang loay hoay với chiếc máy tính mới, “Em ăn cơm chưa?”
Liễu Trình Tự lắc đầu, cười nói:
“Chúng ta không cần mua máy tính mới đâu, ban đầu em định mua một chiếc cũ dùng tạm là được rồi.”
Tô Chỉ Lạc nở một nụ cười.
“Máy tính này đắt lắm, đáng giá nhiều tiền đấy.”
Tô Chỉ Lạc mua cho em hơn năm nghìn tệ, Liễu Trình Tự nói:
“Công ty của chị cũng rộng rãi thật.”
Tô Chỉ Lạc chỉ cười, ngồi xuống bên cạnh Liễu Trình Tự xem em cài đặt xong xuôi mọi thứ đến màn hình chính. Trong nhà không có wifi, Liễu Trình Tự phải kết nối bằng dữ liệu di động của điện thoại, mới dùng một lát đã sắp hết dung lượng. Tô Chỉ Lạc nghĩ, sau này có thể lắp một đường truyền băng thông rộng.
Liễu Trình Tự bê máy tính vào phòng ngủ, thỉnh thoảng trong phòng có thể bắt được chút sóng wifi yếu ớt từ cửa hàng giao dịch bên ngoài bay vào. Liễu Trình Tự kết nối vào, mở trình duyệt lên, Tô Chỉ Lạc nói:
“Mở bộ phim nào đó xem đi.”
Mạng không được tốt lắm, cứ giật giật, vị trí sát tường là mượt nhất. Em đặt chiếc laptop ở chỗ Tô Chỉ Lạc ngủ để tải trước.
Liễu Trình Tự mang lạc và hạt dưa ra, Tô Chỉ Lạc ăn lạc do em bóc vỏ, hỏi:
“Em mua lúc nào thế?”
“Em mua cùng dì Trương ở chợ rau đấy, lạc sống, em dùng muối và hoa tiêu để rang, thơm không chị?”
Liễu Trình Tự lại đi lấy một chai rượu vang qua đây, “Cái này cũng là dì Trương cho, siêu thị bốc thăm trúng thưởng, nhà dì không có ai uống, sợ Minh Minh tưởng là nước trái cây rồi uống mất nên đưa cho em.”
Cửa đóng chặt, ngăn cách gió lạnh ở bên ngoài. Hai người vây quanh lò sưởi, bắc một chiếc nồi nhỏ lên, trong nồi đang sôi sùng sục bốc khói nghi ngút. Cả hai đều muốn nếm thử nên khui thẳng chai rượu vang, mỗi người rót nửa ly để sưởi ấm cơ thể.
Uống vài ngụm vào bụng, hai má Tô Chỉ Lạc đã ửng lên rặng hồng nhạt. Chị ngước mắt nhìn Liễu Trình Tự, ánh mắt mềm mại dịu dàng, khẽ hỏi:
“Em còn ổn không? Có uống được không?”
“Để em thử xem, sau này đi tụ tập câu lạc bộ các thứ, nếu không biết tửu lượng của mình mà uống say rồi làm loạn thì mất mặt lắm.”
Tô Chỉ Lạc thắc mắc:
“Tụ tập câu lạc bộ mà cũng uống rượu sao? Ở trường đại học được uống à?”
“Vâng. Trong câu lạc bộ có rất nhiều người, chủ yếu là theo sở thích thôi. Trường có hoạt động gì thì câu lạc bộ sẽ tổ chức tham gia, nội bộ câu lạc bộ cũng có hoạt động, thường xuyên tổ chức đi ăn uống.”
Liễu Trình Tự tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh, cá nhân em không thích các hoạt động tập thể cho lắm, em thích đi làm thêm và đọc sách ở thư viện hơn, như vậy em mới có thể sớm ngày giúp Tô Chỉ Lạc có được cuộc sống tốt đẹp.
Tô Chỉ Lạc nhìn em uống đến mức nhăn mặt lè lưỡi thì không nhịn được cười. Liễu Trình Tự nói:
“Chị dâu, cái này chẳng ngon chút nào.”
“Thế thì đừng uống nữa.”
“Để em thử lại xem.”
Tô Chỉ Lạc chiều theo em, nói:
“Sẽ không bỏ rơi em đâu, nếu em không thích thì không nói chuyện đó nữa. Đôi khi sự ủng hộ của gia đình vẫn rất quan trọng. Có thể lắng nghe một chút.”
Trong miệng Liễu Trình Tự vẫn còn ngậm một ngụm rượu, khó khăn nuốt xuống xong, vừa định mở miệng thì thấy Tô Chỉ Lạc đã tự rót thêm một ly nữa. Chị không muốn thừa nhận rằng Liễu Cẩn Hoan đã để lại bóng ma tâm lý cho mình, chỉ cúi đầu nhấp rượu, khẽ nói:
“Em quan trọng hơn.”
Liễu Trình Tự nghe vậy thì lòng ấm áp, nhưng cũng dâng lên một nỗi xót xa âm ỉ.
Hai người lẳng lặng uống hết gần một phần ba chai rượu vang, bộ phim chiếu được một nửa nhưng chẳng ai còn tâm trí đâu mà xem tiếp.
Cả hai đều đã ngà ngà say, tửu lượng của Tô Chỉ Lạc còn không bằng Liễu Trình Tự, gục xuống bàn một lát là sắp ngủ thiếp đi.
Liễu Trình Tự chuẩn bị đỡ chị vào phòng tắm, không nhịn được hỏi:
“Tô Chỉ Lạc, em là cái cớ của chị sao? Chị sợ nhớ đến chị gái mà đau lòng, hay là thực sự coi trọng em?”
Em hỏi như vậy, lồng ngực đau nhói âm ỉ. Tô Chỉ Lạc mở đôi mắt đẹp đẽ ra, hai tay đặt lên vai Liễu Trình Tự, dùng sức kéo mạnh về phía trước, nói:
“Hôn chị đi.”
Không đợi Liễu Trình Tự phản ứng, chị đã hôn lên, ngậm lấy môi Liễu Trình Tự, phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.
“Sao lại không biết hôn thế này.”
Tô Chỉ Lạc nheo mắt, ngón tay ấn lên môi em. Mặt Liễu Trình Tự đỏ bừng, em muốn gọi một tiếng “chị dâu”, Tô Chỉ Lạc liền nói:
“Chị dạy em, thè lưỡi ra.”
Liễu Trình Tự rụt rè thè đầu lưỡi ra, Tô Chỉ Lạc nhẹ nhàng liếm qua, mút lấy đầu lưỡi em, đôi môi mềm mại bao bọc lấy Liễu Trình Tự. Khác với những lần lén hôn trước đây, nụ hôn này triền miên và ướt át hơn nhiều.
Trong vài giây trước khi đại não hoàn toàn mất khống chế, Liễu Trình Tự chợt nhớ tới lần đầu tiên em gọi Tô Chỉ Lạc là “chị dâu”. Khi đó em mới mười ba tuổi, lờ mờ nhận ra chị gái mình dường như đang yêu đương: chị gái luôn đột nhiên nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi ngẩn người, sau đó vô thức nhếch khóe môi, nụ cười đọng lại rất lâu. Trong mắt như gợn sóng nước trong vắt, giống như mặt hồ bị đầu ngón tay khẽ chạm vào, vừa chạm liền loang ra một vòng gợn sóng mềm mại.
Lúc đó điện thoại thông minh mới ra mắt, chị gái em có một chiếc điện thoại Apple. Em thèm quá nên lén lấy điện thoại của chị chơi game, lúc xem tin nhắn riêng thì thấy QQ của chị cứ nhấp nháy liên tục, tò mò liền bấm vào xem.
Một avatar cô gái tóc búi củ tỏi rất đáng yêu gửi cho chị gái em: [Được rồi, thế thì tùy cậu gọi vậy, nhưng đừng gọi trước mặt tớ nhé.]
Em lướt lên trên, liền thấy chị gái mình gửi: [Vợ ơi.]
Nhìn thấy tên đối phương là “Lạc Lạc bảo bối”, Lạc Lạc bảo bối trả lời: [(O?O)]
Chị gái em: [Có thể gọi thế không, vợ ơi.]
Lạc Lạc bảo bối: [nonono!]
Chị gái em: [Lạc Lạc ăn cơm chưa thế.]
Lạc Lạc bảo bối: [Ăn súp lơ rồi, ngon lắm.]
Lúc em xem trộm, “Lạc Lạc bảo bối” vẫn liên tục gửi tin nhắn tới, em không nhịn được nhắn lại hỏi: [Cậu là con gái à.]
Lạc Lạc bảo bối: [Em là đứa trẻ hư,]
Liễu Trình Tự giật nảy mình, vội vàng xóa hai đoạn này đi, em chột dạ nhắn lại một câu: [Vợ ơi.]
Lạc Lạc bảo bối: [Ừm.]
Sau đó, nghe thấy tiếng chị gái đang đi tới, em nhanh chóng xóa sạch mọi lịch sử trò chuyện rồi giấu điện thoại dưới gối. Chờ đến khi chị gái tìm thấy, điện thoại cũng đã bớt nóng rồi.
Liễu Trình Tự sợ chị gái mắng mình, cũng không hiểu nổi sao chị gái lại yêu đương với con gái. Lúc đó em còn chưa có khái niệm thế nào là đồng tính luyến ái, chỉ cảm thấy sở thích của chị gái thật kỳ lạ. Một mặt em cảnh giác sợ chị phát hiện ra trò chơi chưa tắt, mặt khác tim đập thình thịch, lén lút gọi một tiếng chị dâu.
Liễu Trình Tự không biết hôn lắm, Tô Chỉ Lạc ban đầu đè em xuống dạy em cách hôn, sau đó chê em quá ngốc, Tô Chỉ Lạc trực tiếp xoay người ngồi lên đùi em, tay đặt lên vai em mà hôn.
Đôi môi của Liễu Trình Tự như vùng tuyết mới tan, ẩm ướt và mềm mại, không ngừng rỉ ra những vệt nước nhỏ. Giữa khe hở khẽ mở ra kia là sự ngầm đồng ý lặng lẽ của em. Em khẽ nuốt nước bọt, Tô Chỉ Lạc liền dịu dàng hôn sâu hơn; em lại nuốt xuống lần nữa, như uống dòng nước tuyết không lời, cũng nuốt xuống tất cả những khát khao chưa từng bày tỏ.
Tô Chỉ Lạc mệt mỏi tựa vào em, hỏi:
“Không chạm vào sao?”
Liễu Trình Tự không hiểu, mờ mịt nhìn chị. Tay Tô Chỉ Lạc đặt lên mu bàn tay em, dẫn dắt đặt lên cổ áo, lên nơi phập phồng trước ngực chị. Tô Chỉ Lạc định nói tiếp, Liễu Trình Tự đã nhấc bàn tay đang buông thõng lên che miệng Tô Chỉ Lạc lại.
Tô Chỉ Lạc hôn lên lòng bàn tay em, cầm tay chỉ việc dạy em cách nắn bóp.
Liễu Trình Tự mấy lần muốn rơi nước mắt, cuối cùng buông tay xuống gục đầu lên vai Tô Chỉ Lạc. Em cố kìm nén không gọi chị dâu, mà gọi chị là chị Lạc Lạc.
“Ừm... gọi tiếp đi.”
“Chị Lạc Lạc.”
Tô Chỉ Lạc lúc say không hề dịu dàng như ngày thường, chị chủ động hôn, đòi hỏi được vuốt ve, tựa vào em mà thở dốc.
Liễu Trình Tự giống như một chú cá đuối nước.
Tô Chỉ Lạc nằm sấp trên người em, móc lấy mép áo lót kéo xuống dưới.
Chị nhìn Liễu Trình Tự, Liễu Trình Tự cũng nhìn lại chị, Tô Chỉ Lạc khẽ nhấc vai.
Ngày đông, tuyết trắng, ập vào mặt.
Lòng bàn tay Liễu Trình Tự chống trên mặt tuyết, run rẩy, sợ hãi nhưng cũng nóng bỏng. Từ trong xương tủy em rỉ ra một nỗi đau đớn, em cự tuyệt điều này nhưng lại chìm đắm vào đó, cố sức thu cánh tay lại, nhưng các ngón tay lại mở rộng diện tích tiếp xúc với Tô Chỉ Lạc.
Em khóc đến mức hai má ướt đẫm, trong cổ họng không nhịn được nghẹn ngào.
“Khóc cái gì chứ.”
Liễu Trình Tự không biết, em vừa học cách đẩy đưa vừa rơi nước mắt.
Tô Chỉ Lạc trán chạm trán với em, khoảng cách ngắn ngủi có thể cảm nhận được sự run rẩy nơi khóe môi nhau, mùi nho nồng đậm hòa quyện trong hương rượu cùng nhau xộc vào mũi, “Hình như chị đang bắt nạt em.”
Liễu Trình Tự khóc nấc lên một tiếng.
“...... Không có, là......”
“Ừm, cái gì cơ?”
Liễu Trình Tự cắn môi không để âm thanh lọt ra ngoài. Khi nước mắt lăn dài trên má, em nghiêng đầu muốn quẹt đi, một cảm giác ngứa ngáy khẽ lướt qua gò má, đôi môi đỏ mềm mại của Tô Chỉ Lạc áp lên, hôn đi giọt lệ.
“Vừa thích, lại vừa sợ.”
Tô Chỉ Lạc lại hôn em, hôn một chút là không sợ nữa rồi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, đầu óc Tô Chỉ Lạc không hẳn là trống rỗng, chỉ là không thể xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau một cách mạch lạc. Chị nằm ngửa nhìn trần nhà, cố gắng nhớ lại hôm qua mình đã hôn lên mặt ai. Nếu là Liễu Cẩn Hoan thì chắc chắn là mơ, còn nếu là Liễu Trình Tự thì chính là chị đang cưỡng... Liễu Trình Tự.
Liễu Trình Tự đang nằm nghiêng ngủ, mái tóc dài đen nhánh như tơ lụa xõa tung, khẽ quấn quýt lấy cánh tay Tô Chỉ Lạc. Em thở đều đặn, góc mặt nghiêng dưới ánh ban mai trông đặc biệt mềm mại. Tô Chỉ Lạc vội vàng liếc nhìn em một cái rồi thu hồi tầm mắt, nhưng nhịp tim lại âm thầm hẫng mất một nhịp.