Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 45

Trước Sau

break

Thậm chí còn chẳng thèm để lại cho Tạ Quan Kỳ lấy một chiếc ô.

Tạ Quan Kỳ đã sớm quen với việc này, vả lại hắn cũng chẳng cần dùng đến ô. Chỉ là mỗi khi gặp phải ngày mưa xối xả, hắn lại khó tránh khỏi việc nhớ đến lần Lâm đại phu dẫn hắn xuống trấn dạo chơi… Lần đó cũng gặp phải một trận mưa rào, dân chúng xung quanh đều vội vã tìm chỗ trú mưa, dòng người hệt như một bầy cá ướt át, nóng hầm hập, bơi lướt qua bên cạnh hắn.

Khuôn mặt, vóc dáng của tất thảy mọi người khi lọt vào mắt Tạ Quan Kỳ, đều tựa như một con cá bình thường đến không thể bình thường hơn giữa bầy cá khổng lồ. Hắn căn bản nhìn không rõ, cũng chẳng thể nào nhớ nổi.

Thế nhưng Lâm đại phu lại nắm chặt lấy cổ tay hắn, hệt như con ruồi mất đầu mà chạy loạn khắp nơi.

Bàn tay nàng rất lạnh, nước mưa từ đầu ngón tay nàng nhỏ giọt xuống cổ tay Tạ Quan Kỳ, ướt sũng, lạnh lẽo hệt như một chiếc đuôi cá dán chặt lên đó.

Tạ Quan Kỳ thực chất rất chán ghét những ngày trời mưa.

Hắn mang đơn hỏa linh căn vô cùng thuần túy, những ngày mưa bão thủy linh dồi dào sẽ khiến hắn cảm thấy khó chịu. Dẫu cho sau này tu vi ngày một tăng cao, thuộc tính của thời tiết và môi trường đã rất khó có thể gây ảnh hưởng đến Tạ Quan Kỳ, thế nhưng ấn tượng khắc sâu từ thuở ấu thơ vẫn khiến hắn chán ghét những ngày mưa.

Thế nhưng ngày hôm đó, Tạ Quan Kỳ lại vô cùng khấp khởi mừng thầm vì gặp phải trận mưa rào.

Trận mưa xối xả đã nhốt hắn và Lâm đại phu vào chung một tòa đình. Lâm đại phu mải miết ngắm nhìn màn mưa, còn Tạ Quan Kỳ lại mải miết ngắm nhìn Lâm đại phu… Khi cơn mưa tạnh hạt, hắn nhìn thấy đôi mắt với khóe mắt hơi rủ xuống của Lâm đại phu khẽ cong lên một đường cung tuyệt đẹp, nở một nụ cười vô cùng thanh tú.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Quan Kỳ bỗng cảm thấy những ngày trời mưa cũng thật tốt đẹp biết bao.

Thế nhưng Lâm đại phu lại e sợ hắn… Dẫu cho Tạ Quan Kỳ chẳng rõ nguyên do. Nhưng hắn lại vô cùng quen thuộc với dáng vẻ lảng tránh ấy, những đồng môn e sợ hắn trong Kiếm Tông cũng thường lảng tránh hắn y như vậy.

Thỉnh thoảng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, lúc vô tình chạm mặt, bọn họ cũng sẽ giống như Lâm đại phu, cố làm ra vẻ trấn định, tìm dăm ba cái cớ nửa thật nửa giả để qua mặt Tạ Quan Kỳ. Những cái cớ vụng về như vậy rất dễ dàng bị Tạ Quan Kỳ nhìn thấu, nhưng hắn tuyệt nhiên sẽ không vạch trần.

Bởi vì thiên tài luôn bị người đời bài xích, hắn hiểu, hắn vô cùng thấu hiểu đạo lý này.

Tạ Quan Kỳ chỉ là không hiểu vì sao Lâm đại phu lại… Lâm đại phu đâu phải là kiếm tu, cũng chẳng hề hứng thú với kiếm thuật, hơn nữa nàng cũng chẳng phải là kẻ thù của hắn, hoàn toàn không cần phải lo lắng việc hắn sẽ đột nhiên rút kiếm ra đòi thỉnh giáo.

Tạ Quan Kỳ trăm mối không được giải, ngước nhìn màn mưa như trút nước giữa bầu trời đêm u ám, bỗng cảm thấy lồng ngực mình cũng trở nên bức bối khó tả.

Rốt cuộc là vì sao chứ?

Lâm Tranh Độ đi tìm sư đệ quản lý bảng cáo thị, dò hỏi xem ai đã nhận lệnh treo thưởng của mình.

Sư đệ lắc đầu: "Đối phương yêu cầu bảo mật, đệ không thể nói. Nhưng sư tỷ cứ yên tâm, bổn tông có quy định thời gian hoàn thành, nếu đến hạn mà kẻ đó vẫn chưa tìm được thứ tỷ cần, đệ sẽ giúp tỷ dán lại lệnh treo thưởng."

Bảng cáo thị quả thực cho phép nặc danh nhận nhiệm vụ, cũng có thể nặc danh treo thưởng. Một số y tu không muốn người khác biết được hành tung của mình, thường sẽ lựa chọn cách này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương