Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 44

Trước Sau

break

Tiểu sư muội thắc mắc: "Đại sư huynh chẳng phải mang hỏa linh căn sao? Huynh ấy dầm mưa như vậy, vì sao trên người lại không bốc lên hơi nóng?"

Nhị sư huynh ra vẻ thâm trầm đáp: "Con người ta những lúc sầu não thường rất cần một trận mưa rào."

Tiểu sư muội không thể nào hiểu nổi: "Thi ý? Đại sư huynh muốn ngâm thơ sao? Nhưng trình độ văn thơ của huynh ấy ngay cả viết chữ ghép vần còn chẳng lấy nổi một điểm thì làm sao mà ngâm thơ được? Huynh ấy có biết gieo vần là gì không chứ?"

Tiểu sư muội hỏi xong, lại chẳng thấy nhị sư huynh đáp lời… Chỉ thấy nhị sư huynh không biết vì cớ gì lại liên tục nháy mắt với nàng, da mặt còn khẽ co giật.

Tiểu sư muội thấy thế thì sợ hãi biến sắc: "Sư huynh! Cớ gì huynh lại liếc mắt đưa tình với muội? Muội không thích lão nam nhân lớn hơn mình quá nhiều tuổi đâu!"

Nhị sư huynh: "…"

"Ta chỉ không rành viết chữ, nhưng vẫn biết gieo vần."

Lời giải thích bình thản từ trên đỉnh đầu truyền đến. Tiểu sư muội vẫn giữ nguyên vẻ mặt kinh hãi ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện đại sư huynh mà bọn họ vừa lén lút bàn tán không biết từ lúc nào đã đứng lù lù ngay bên cạnh.

Đệ tử Kiếm Tông xếp hạng không dựa vào tuổi tác, mà dựa vào bối phận và thời gian nhập môn. Tuổi tác của Tạ Quan Kỳ thực chất cũng xấp xỉ tiểu sư muội, nhưng từ lúc còn nằm trong tã lót, hắn đã được trưởng lão Vân Tỉnh nhận nuôi, lại là đệ tử thân truyền duy nhất của hắn ta, cho nên mới có rất nhiều sư đệ, sư muội lớn tuổi hơn mình.

Trận mưa xối xả trên trời vẫn chưa dứt, Tạ Quan Kỳ cũng chẳng hề che ô, thế nhưng y phục trên người hắn vẫn khô ráo vô cùng. Những hạt mưa khi rơi xuống cách hắn chừng nửa tấc, liền bị một tầng bình phong linh lực vô hình gạt phăng ra ngoài.

Tiểu sư muội chột dạ lùi tót ra sau lưng nhị sư huynh: "Đại… đại sư huynh hảo…"

Tạ Quan Kỳ khẽ vuốt cằm, cất giọng: "Bàn tán khuyết điểm của người khác sau lưng như vậy là không tốt. Lần sau muốn bàn tán thì phải đợi lúc có mặt sư phụ hẵng nói."

Tiểu sư muội mới nhập môn chưa lâu, vẫn còn rất xa lạ với Tạ Quan Kỳ. Nàng ấy vừa có chút sợ hãi, lại vừa tò mò, nhịn không được bèn hỏi: "Vì sao lại thế?"

Tạ Quan Kỳ vẻ mặt đứng đắn đáp: "Bàn luận thị phi của người khác sau lưng rất dễ bị chính chủ nghe thấy rồi cho ăn đòn. Nhưng sư phụ rất mạnh, trên thế gian này hiếm có đối thủ, người có thể bảo vệ các muội."

Nhị sư huynh cạn lời: "… Sư huynh à, huynh nên dạy muội ấy ngay từ đầu đã không được phép nói xấu người khác sau lưng mới phải chứ."

Tạ Quan Kỳ nhàn nhạt đáp: "Gặp kẻ mình chán ghét, khó tránh khỏi việc soi mói vài câu, đây vốn là lẽ thường tình. Lạc Hà, đệ không cần phải quá khắt khe với bản thân như vậy."

Nhị sư huynh nghiến răng: "Nói rất hay, nhưng tên của đệ không phải là Lạc Hà, Lạc Hà là kiếm của đệ… Sư huynh! Chúng ta quen biết nhau sáu năm rồi, huynh vẫn chưa nhớ nổi mặt và tên của đệ sao?"

Tạ Quan Kỳ trầm mặc một lát, đối diện với lời oán trách của sư đệ, hắn vô cùng áy náy nặn ra một câu: "… Xin lỗi."

Nhị sư huynh tức đến bật cười: "Đừng có chỉ biết xin lỗi, huynh mau đảm bảo lần sau sẽ nhớ kỹ cho đệ!"

Tiểu sư muội còn phải đi học lớp buổi tối, lúc rời đi liền mang theo cả hạt dưa lẫn chiếc ô… Nhị sư huynh đành lấy từ trong túi càn khôn của mình ra một chiếc ô khác che lên, vỗ vỗ vai Tạ Quan Kỳ rồi cũng cất bước rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương