Tiên tử Bội Lan liên tục lắc đầu: "Các ngươi chẳng hiểu được trình độ ẩm thực của ta… Thôi bỏ đi, thứ này là do Viên Viên mang từ ngoài núi về đấy."
Lúc này Lâm Tranh Độ mới yên tâm nhón lấy một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng, vừa nhai vừa chờ đợi tiên tử Bội Lan lên tiếng.
Tiên tử Bội Lan híp mắt đánh giá nàng một lát, chợt khẽ động ngón tay. Dải lụa trên cánh tay người dẫu không có gió vẫn tự động bay lên, lướt nhẹ qua vùng da bên cổ Lâm Tranh Độ.
Tiên tử Bội Lan mang thủy linh căn thuần túy, ngay cả linh lực cũng mềm mại, lạnh lẽo. Cái lạnh ấy khiến Lâm Tranh Độ khẽ rùng mình, vội vàng đưa tay che lấy cổ.
Tiên tử Bội Lan cất giọng: "Vì sao trên cổ ngươi lại vương lại linh lực thuộc tính hỏa?"
Lâm Tranh Độ ngẩn người: "Hả? Vẫn còn sao? Trước đó đồ nhi đã dùng linh lực của bản thân bao phủ qua… Cứ ngỡ là đã gột sạch rồi chứ. Chỉ là chút sự cố ngoài ý muốn, không có gì to tát đâu."
Thấy Lâm Tranh Độ không có ý định giải thích cặn kẽ, tiên tử Bội Lan chép miệng, sắc mặt có chút không vui mà quay mặt đi chỗ khác.
Lâm Tranh Độ dò hỏi: "Sư phụ, chúng ta có nên đi thẳng vào chính sự chưa?"
Tiên tử Bội Lan lúc này mới quay mặt lại: "Độc Dịch Quỷ kia, ngươi dùng cách chế thuốc để giải cho hắn, hay là dùng cách đổi máu?"
Lâm Tranh Độ đáp: "Là đổi máu để giải. Nếu chỉ dựa vào chế thuốc thì cần rất nhiều thời gian, e rằng trước khi đồ nhi điều chế ra đúng thuốc giải thì hắn đã sớm bị độc chết rồi."
Tiên tử Bội Lan không nói gì, chỉ đưa tay chống cằm trầm tư.
Lâm Tranh Độ thấy người không lên tiếng thì bèn tranh thủ thời gian ăn thêm hai miếng bánh ngọt: Vị ngọt vừa vặn, có chút giống bánh sữa, ngon tuyệt!
Tiên tử Bội Lan dặn dò: "Ngày sau nếu có kẻ nào hỏi đến, ngươi cứ nói Tạ Quan Kỳ được giải độc tại Hạm Đạm Quán. Ngươi chỉ phụ trách chăm sóc hắn vài ngày sau đó, hoàn toàn không rõ cách giải độc là dùng thuốc hay dùng thuật pháp."
Lâm Tranh Độ gật đầu: "Đồ nhi rõ rồi."
Dặn dò xong chính sự, tiên tử Bội Lan lại chằm chằm nhìn vào mặt Lâm Tranh Độ một lát, rồi bất thình lình lên tiếng: "Ngươi và Quan Kỳ ở chung không hòa thuận sao?"
Lâm Tranh Độ tức thì bị bánh ngọt làm cho nghẹn ứ, ho sặc sụa kinh thiên động địa, tay không ngừng vuốt ngực.
Tiên tử Bội Lan khẽ phẩy tay, ấm trà tự động rót nước, chén trà đầy ắp nước lơ lửng bay đến ngay tầm tay Lâm Tranh Độ.
Nàng vội vàng chộp lấy chén trà uống cạn một hơi, rốt cuộc cũng nuốt trôi được miếng bánh đang nghẹn ứ nơi cổ họng. Tay nắm chặt chén trà, ngập ngừng mất vài giây, Lâm Tranh Độ mới thở hổn hển hỏi: "Vì sao sư phụ lại hỏi như vậy?"
Tiên tử Bội Lan mỉm cười: "Ta còn tưởng ngươi sẽ hỏi, có phải lúc hắn đến bái biệt ta đã cáo trạng ngươi hay không chứ."
Lâm Tranh Độ cười gượng, nhưng trong lời nói lại tràn đầy sự tín nhiệm: "Tạ Quan Kỳ không phải là loại người như vậy."
Tiên tử Bội Lan đáp: "Hắn chỉ đến cáo biệt và cảm ơn như bình thường, là do ta tự suy đoán thôi. Lần trước ngươi truyền thư tới, còn nói phải giữ hắn lại quan sát một tháng, thu thập đủ số liệu mẫu vật mới chịu thả người. Kết quả mới qua chưa đầy nửa tháng thì hắn đã tự đến cáo biệt ta… Chuyện này nếu không phải do hai đứa cãi nhau đến mức hắn không thể ở lại chỗ ngươi thêm được nữa thì còn có thể là gì?"
Đối diện với ánh mắt ngập tràn vẻ hiếu kỳ của sư phụ, Lâm Tranh Độ chột dạ, lại uống ực thêm một chén trà lớn.