Sáng sớm hôm sau, Lâm Tranh Độ bị tiếng đập cửa đánh thức.
Tiếng đập cửa dồn dập tựa như đang đòi mạng. Lâm Tranh Độ gần như giật mình tỉnh giấc, lúc lồm cồm bò dậy mở cửa vẫn còn chút kinh hồn bạt vía. Vừa mở cửa ra, nàng liền nhìn thấy tiểu sư muội Thanh Lam.
Thanh Lam la lớn: "Sư tỷ! Sư phụ muốn gặp ngươi!"
Lâm Tranh Độ nghiêng người tựa vào khung cửa, thở dài thườn thượt: "Thanh Lam, lần sau muội gõ cửa nhẹ tay một chút có được không?"
Thanh Lam trừng lớn đôi mắt: "Đương nhiên là vì có việc gấp nên muội mới gõ lớn tiếng như vậy chứ!"
Nói đoạn, nàng ấy ngó nghiêng xung quanh… Lâm Tranh Độ lên tiếng: "Đừng nhìn nữa, nơi này chỉ có ta và vị bên Kiếm Tông ở phòng bên…"
Thanh Lam ngắt lời: "Tỷ vẫn chưa biết sao? Tạ sư huynh ở phòng bên đã trở về rồi."
Ý cười nhàn nhạt trên môi Lâm Tranh Độ chợt cứng đờ, nàng mờ mịt hỏi: "Trở… trở về rồi? Ai trở về cơ?"
Thanh Lam lặp lại một lần nữa: "Chính là Tạ sư huynh của Yến Trù Sơn thuộc Kiếm Tông đó, người mà dạo trước trúng độc Dịch Quỷ, được sư phụ đưa đến chỗ tỷ ấy."
"Sáng sớm hắn đã đến bái biệt sư phụ, nói rằng vô cùng cảm kích sự chăm sóc của tỷ trong thời gian qua. Hiện tại hắn đã hoàn toàn bình phục, cho nên phải trở về Kiếm Tông. Huynh ấy vừa đi khỏi thì sư phụ liền lập tức sai muội đến tìm tỷ."
Lâm Tranh Độ rảo bước đến sương phòng bên cạnh, đẩy cửa nhìn vào: Quả nhiên đã người đi nhà trống.
Căn phòng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, ngay cả chăn nệm cũng được gấp gọn gàng cất vào trong tủ. Nếu không phải vì căn phòng quá đỗi sạch sẽ, sạch đến mức chẳng vương lấy một hạt bụi, thì e rằng người ta sẽ nghi ngờ nơi này rốt cuộc đã từng có người ở hay chưa.
Thanh Lam chạy theo tới nơi, từ sau lưng Lâm Tranh Độ thò đầu nhìn vào trong, cảm thán: "Tạ sư huynh đúng là người tốt, rời đi rồi mà vẫn dọn dẹp sạch sẽ. Bệnh nhân bên Kiếm Tông khiêng tới lần trước, lại còn dám hỏi chúng ta có thể giặt y phục giúp hắn không. Giữa người với người quả nhiên không thể đem ra so sánh…"
Lời vừa ra khỏi miệng một nửa, Thanh Lam chợt nhận ra có điểm không đúng, bèn cẩn trọng liếc nhìn Lâm Tranh Độ: "Sư tỷ, hắn rời đi mà chưa nói với tỷ tiếng nào sao?"
Lâm Tranh Độ khép cửa sương phòng lại, đưa tay xoa đầu Thanh Lam: "Chắc là do ta ngủ say quá, hắn không tiện đánh thức ta."
Thấy sắc mặt sư tỷ vẫn như thường, không giống dáng vẻ bị người bệnh chọc giận, Thanh Lam mới thở phào nhẹ nhõm: "Thì ra là vậy… Nhưng cũng phải, đệ tử Kiếm Tông đều thức dậy từ rất sớm. Lúc Tạ sư huynh đến bái biệt sư phụ thì muội còn chưa rời giường, là tiểu sư huynh nói cho muội biết đấy."
Lâm Tranh Độ thắc mắc: "Vì sao không phải Lục Viên Viên đến truyền tin?"
Thanh Lam bĩu môi, phụng phịu đáp: "Bắt đầu từ hôm nay tiểu sư huynh phải luyện tập thuật pháp, vậy nên hắn tìm kiếm pháp khí thích hợp rồi. Sau này trong sư môn chỉ còn lại mỗi mình muội phải chạy vặt thôi."
Hai người vừa trò chuyện, vừa thông qua pháp trận truyền tống đi đến Hạm Đạm quán.
Lâm Tranh Độ gặp được sư phụ tiên tử Bội Lan tại một tòa lương đình được bao quanh bởi những tán lá sen. Người đang dùng điểm tâm sáng, tiện thể vẫy tay gọi Lâm Tranh Độ qua ăn cùng.
Trước khi ngồi xuống, Lâm Tranh Độ vô cùng căng thẳng hỏi một câu: "Thứ này là do sư phụ đích thân làm sao?"
Tiên tử Bội Lan nhướng mày: "Nếu phải thì sao?"
Lâm Tranh Độ thành khẩn đáp: "Vậy thì đồ nhi không ăn đâu."