Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 4

Trước Sau

break

Tiên tử Bội Lan: "Tiền đề là phải giải độc thành công."

Trưởng lão Vân Tỉnh đứng dậy, vòng qua tiên tử Bội Lan, thế mà lại hành lễ với một vãn bối như Lâm Tranh Độ.

Lâm Tranh Độ nhanh chóng nuốt miếng bánh còn lại trong miệng, tay chân luống cuống, ánh mắt nhìn về phía tiên tử Bội Lan.

Tiên tử Bội Lan mỉm cười với nàng: "Đưa người về chỗ của ngươi chữa trị cho cẩn thận."

Trưởng lão Vân Tỉnh trịnh trọng nói: "Phàm là dược liệu cần thiết, ngươi cứ việc nói, cho dù là gan mật lão rồng Đông Hải, tủy sống phượng hoàng Côn Sơn, Kiếm Tông chúng ta nhất định vẫn có thể kiếm về cho ngươi."

Lâm Tranh Độ túm lấy dải phi bạch trên tay sư phụ, lau tay, nhỏ giọng: "Vạn nhất… ý vãn bối muốn nói là, cái kia… vạn nhất thật sự chữa chết người… Vãn bối cũng không có khả năng đền mạng cho đồ đệ ngài đâu nha."

Tuy rằng câu nói này vô cùng phá hỏng bầu không khí, nhưng Lâm Tranh Độ cảm thấy mình tốt nhất vẫn nên nói rõ ràng với đối phương.

Gân xanh trên trán trưởng lão Vân Tỉnh giật giật, nhưng hắn ta vẫn không hề nổi giận mà chậm rãi nhắm mắt lại: "Nếu người đã chết, cứ coi như số mệnh chỉ định ta không nên có đồ đệ, tuyệt đối không truy cứu trách nhiệm của ngươi."

Nhận được lời cam đoan, Lâm Tranh Độ mới dám để tiểu sư đệ hỗ trợ khiêng bệnh nhân về sân nhà mình.

Ngọn núi này do một mình Lâm Tranh Độ quản lý, cho nên sân nhà dưới chân núi cũng chỉ có một mình Lâm Tranh Độ ở, còn rất nhiều phòng trống. Nàng tìm một gian phòng phụ thông thoáng, trải chăn đệm xong xuôi, để bệnh nhân nằm lên đó.

Vừa rồi, Lâm Tranh Độ không coi đối phương là bệnh nhân mà mình phải phụ trách, cho nên chỉ bắt mạch sơ qua, nhận ra là độc Dịch Quỷ thì lập tức buông tay; dù sao thứ như độc Dịch Quỷ nàng cũng chỉ mới nghe qua chứ chưa từng gặp, nghe nói tính truyền nhiễm rất mạnh, người ta là đệ tử thân truyền của Kiếm Tông, tu vi cao thâm, vậy mà còn có thể bị độc hại đến sống dở chết dở, nếu nàng dính phải thì sao mà chịu được?

Tu vi của nàng lại không cao, hồn phách cũng chẳng cường hãn đến mức chịu được cơn đau của ly hồn tái tạo… Cho dù sư phụ nàng muốn đắp nặn lại thân xác để cứu mạng nàng, đoán chừng còn chưa thi triển xong thuật pháp thì hồn phách của nàng đã vỡ nát như vỏ trứng rồi.

Nhưng nay đã khác xưa, hiện tại tên kiếm tu xui xẻo bị độc hại đến sống dở chết dở này là bệnh nhân do nàng phải phụ trách rồi.

Nàng sờ sờ ngực thiếu niên: "Ừm, cơ bắp mỏng, mềm, xương sườn mọc thật cân đối nha, cũng chưa từng nghe nói luyện kiếm có thể khiến xương cốt người ta trở nên đẹp như vậy? Chẳng lẽ là trời sinh? Chỉ là nhịp tim hơi yếu, độc tố thế mà chỉ mới di chuyển đến đây? Vậy linh lực của ngươi rất biết bảo vệ ngươi rồi."

Sờ nắn kinh mạch trên người thiếu niên một lượt, sau khi Lâm Tranh Độ xác định độc Dịch Quỷ sẽ không xuyên qua da lây sang mình thì bèn lấy từ trong túi ra một con dao găm mỏng như lá liễu, rạch một đường chữ thập ngay tim thiếu niên.

Giọt máu đen đặc lập tức trào ra từ miệng vết thương, còn bốc hơi trắng, nhìn qua đã thấy rất nóng.

Lâm Tranh Độ có chút bất ngờ: "Thuộc tính hỏa đơn linh căn? Ta không thích người mang hỏa linh căn lắm đâu nha."

Nàng áp lòng bàn tay lên vết thương kia, giọt máu trào ra nơi miệng vết thương run rẩy, dưới sự điều khiển của Lâm Tranh Độ lại chảy ngược về trong cơ thể thiếu niên.

Lâm Tranh Độ là thủy mộc song linh căn, hai loại thuộc tính linh căn này đều rất thích hợp làm y tu. Có điều điểm thiên phú của nàng hơi lệch, thuật pháp chữa trị ở mức bình thường, khả năng điều khiển sông ngòi mưa nước cỏ cây cũng ở mức bình thường, duy chỉ có mảng khống chế mạch máu là được trời ưu ái, thậm chí không cần chuyên môn đi học, lúc mới nhập môn đã có thể thành thạo lợi dụng kỹ năng này làm món tiết canh rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương