Vị kiếm tu áo trắng trầm mặc không nói, ánh mắt đầy áp lực đang băn khoăn giữa tiên tử Bội Lan và Lâm Tranh Độ. Tu vi của hắn ta rất cao, dù không cố ý phóng thích uy áp, nhưng chỉ riêng ánh mắt cũng đủ khiến Lâm Tranh Độ cảm thấy áp lực rất lớn, cho nên Lâm Tranh Độ lặng lẽ dịch người về phía sư phụ mình.
Xem ra đối phương còn phải cân nhắc thêm, Lâm Tranh Độ nhân cơ hội ghé tai sư phụ nhỏ giọng nói: "Đây là ai vậy sư phụ?"
Tiên tử Bội Lan cũng nhỏ giọng đáp lại: "Trưởng lão Vân Tỉnh của Kiếm Tông, người nằm trên đất là đệ tử thân truyền duy nhất của hắn ta, tên Tạ Quan Kỳ."
Lâm Tranh Độ: "Khoan đã, chính là vị trưởng lão Vân Tỉnh cách giai đoạn thành tiên chỉ một bước nhưng đã từng giết qua rất nhiều tiên nhân kia sao?"
Tiên tử Bội Lan gật đầu.
Lâm Tranh Độ cẩn thận đè nhỏ giọng thêm chút nữa: "Nếu như, đồ nhi nói là nếu như nhé, ngộ nhỡ ngài ấy chọn đồ nhi, sau đó đồ nhi lại… có một chút xíu, siêu cấp đặc biệt nhỏ chút xíu, không cẩn thận, chữa chết đồ đệ ngài ấy… Ngài ấy có chém đồ nhi thành tám khúc không?"
Tiên tử Bội Lan cười xinh đẹp: "Tiểu bảo, người ta sẽ không chém khúc to tới vậy đâu."
Lâm Tranh Độ: "…"
Kiếm tu áo trắng mặt không biểu tình: "Ta nghe được."
Lâm Tranh Độ liền kinh hãi, sau đó ngại ngùng tiếp tục ngắm nghía dải phi bạch bay tới bay lui trên cánh tay sư phụ.
Tiên tử Bội Lan: "Đang nói xấu ngươi đấy, sao nào?"
Trưởng lão Vân Tỉnh không tiếp lời nàng ấy, chỉ nhìn Lâm Tranh Độ bằng ánh mắt sắc bén… Nhưng dải phi bạch trên tay tiên tử Bội Lan lại bay lên, vừa khéo che khuất tầm mắt của trưởng lão Vân Tỉnh.
Tiên tử Bội Lan: "Ngươi dọa đồ nhi nhà ta rồi, muốn chọn thì chọn, đừng có hỏi con bé mấy câu vô nghĩa kiểu nắm chắc mấy phần. Cho dù nắm chắc được chín phần thì vẫn còn một phần có thể chết, người đã làm hết sức, còn lại phải xem mệnh trời, y tu chúng ta lại không phải Nữ Oa, có thể nặn bùn thành người sống được."
Trưởng lão Vân Tỉnh vẫn chưa từ bỏ ý định: "Ta nghe nói y tu cửu cảnh có thể điểm hóa thân xác cỏ cây…"
Tiên tử Bội Lan: "Đồ đệ của ngươi trời sinh đã là kiếm tâm đại viên mãn, ngươi muốn đổi cho hắn thân xác cỏ cây thật sao? Dù sao ta cũng không có ý kiến, ngươi nhớ viết một bức thư đồng ý, ấn dấu tay lên đó, như vậy đợi đồ đệ ngươi tỉnh lại, ngày sau tu hành gian nan sinh lòng oán hận, lấy thư tín làm chứng, oan có đầu nợ có chủ, đừng có tới tìm Dược Tông chúng ta gây phiền phức."
Là một y tu sở hữu kinh nghiệm dày dặn, từng xử lý hàng ngàn vụ bệnh nhân gây sự, tiên tử Bội Lan chỉ cần đôi ba câu đã chặn đứng ảo tưởng của trưởng lão Vân Tỉnh.
Trưởng lão Vân Tỉnh trầm mặc… Thừa dịp hắn ta không nói lời nào, Lâm Tranh Độ lặng lẽ lấy một miếng điểm tâm ở cạnh tay sư phụ rồi ăn vụng.
Nàng vội vàng tới đây, còn chưa kịp ăn sáng, vốn đói bụng muốn chết, leo núi cũng tốn thể lực lắm chứ bộ!
Từ khi biết thiếu niên nằm trên đất là đệ tử thân truyền của trưởng lão Vân Tỉnh, Lâm Tranh Độ lập tức dập tắt ý định muốn chiếm bộ xương của đối phương. Nàng đoán trưởng lão Vân Tỉnh sẽ không dám giao đệ tử thân truyền duy nhất cho nàng, có lẽ cuối cùng vẫn phải giao cho sư phụ. Còn nàng chỉ cần ngoan ngoãn làm vật trang trí bên cạnh là được.
Trưởng lão Vân Tỉnh mở lời: "Nếu có thể giải độc thành công, hắn vẫn có thể giống như trước kia… Dù là tu vi hay kiếm tâm, đều sẽ không bị tổn hại?"