Trong lương đình có ghế đá để người ta nghỉ chân, có điều vì đã lâu không có người ngồi nên hơi bẩn. Lâm Tranh Độ dùng thanh trần quyết dọn dẹp bụi bặm một chút, xách góc váy ngồi xuống, chống cằm ngắm nhìn cơn mưa xối xả ngoài đình.
Mưa lớn hội tụ nơi mép hiên đình thành dòng nước, tựa như một thác nước thu nhỏ chảy ngược xuống.
Mưa rào đến nhanh mà tạnh cũng nhanh, bầu trời vừa nãy còn xám xịt, mưa vừa dứt liền lập tức hửng nắng, rọi ra một dải cầu vồng nhàn nhạt nơi chân trời.
Buổi chiều vẫn trở lại y quán chẩn bệnh, tiểu nhị y quán mang cho bọn họ hai đĩa bánh dưa lưới và anh đào khô mới ra lò của Tùng Nguyệt Trai.
Lâm Tranh Độ cảm thấy bánh dưa lưới cũng bình thường, nhưng anh đào khô lại rất ngon, quyết định đợi lúc quay về sẽ đi mua một bọc lớn mang theo… trái cây khô để được lâu, có thể mua nhiều một chút.
Đúng lúc này, có người lảo đảo xông vào y quán, làm rối loạn hàng ngũ đã xếp ngay ngắn trước cửa.
Ngay khoảnh khắc đối phương tiến lại gần y quán, Tạ Quan Kỳ liền lập tức ngẩng đầu lên. Nhưng hắn chỉ cảnh giác chằm chằm nhìn đối phương, không hề động thủ và cũng không đứng dậy.
Kẻ xông vào nhào tới trước chiếc bàn nhỏ nơi Lâm Tranh Độ đang khám bệnh, bộ dạng nhếch nhác, nước mắt giàn giụa: "Lâm đại phu! Lâm đại phu, ngài cứu lấy nương tử nhà ta với!"
Những người xếp hàng khác bị kinh động, xôn xao bàn tán, trong đó có người nhận ra nam nhân nọ.
"Đây chẳng phải là Nhị lang của Lý gia sao?"
"Ta nhớ nương tử nhà hắn vẫn đang khỏe mạnh mà, cũng có ốm đau gì đâu."
"Đúng vậy, mấy hôm trước ta còn thấy nương tử hắn đỡ cái bụng bầu to vượt mặt, cùng tỷ muội đi dạo hóng gió bên đình kia kìa!"
…
Lâm Tranh Độ nuốt miếng anh đào khô trong miệng xuống: "Ngươi bình tĩnh nói, nói cho rõ ràng, nương tử ngươi làm sao?"
Nam nhân nước mắt nước mũi tèm lem khóc lóc kể lể: "Nương tử ta sinh nở bị băng huyết, bà đỡ bảo sắp không giữ được mẹ nữa rồi… Ta biết Lâm đại phu ngài không phải đại phu bình thường, cầu xin ngài…"
Hắn còn chưa dứt lời, đã bị Lâm Tranh Độ túm lấy cánh tay xách bổng từ dưới đất lên: "Vậy ngươi còn nói nhảm cái gì nữa? Dẫn đường!"
Không cần Lâm Tranh Độ lên tiếng phân phó, Tạ Quan Kỳ cực kỳ tinh ý cõng hai chiếc gùi thuốc lên lưng, bám sát theo nàng.
Ba người ra khỏi y quán, dưới sự dẫn đường của Lý Nhị lang chạy thẳng đến nhà hắn ta.
Vừa bước tới cổng viện đã nghe thấy bên trong là tiếng khóc rung trời, mang cái dáng vẻ bi thương tựa hồ người đã ra đi. Lý Nhị lang vừa nghe thấy tiếng khóc, bản thân cũng khóc theo, vừa bước qua bậu cửa liền lập tức khóc đến mức ngất lịm đi.
Lâm Tranh Độ thở dài, bước qua người tên Lý Nhị lang vô dụng kia, rảo bước tiến vào phòng sinh.
Trước cửa phòng sinh, già trẻ lớn bé cả nhà đang khóc lóc nỉ non túm chặt lấy bà đỡ, không cho bà ấy đi.
Phụ nhân vóc dáng tráng kiện bị mấy người ôm chặt lấy eo, nhất thời lại chẳng thể thoát thân, sầu não đến mức hận không thể gào khóc cùng đám đàn bà trẻ con Lý gia.
Nhìn thấy Lâm Tranh Độ, bà đỡ tựa như nhìn thấy cứu tinh: "Lâm đại phu! Lâm đại phu đến rồi! Ây da, các người đừng ôm ta nữa, ta thực sự hết cách rồi! Các người để Lâm đại phu xem thử, xem còn có thể cứu được không đi!"
Lâm Tranh Độ đẩy mạnh mấy kẻ đang lảo đảo nhào tới, quát: "Ra ngoài hết cho ta! Mau đi chuẩn bị nước nóng, không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được bước vào!"