Kiếm Tu? Đến Cẩu Cũng Không Thèm

Chương 21

Trước Sau

break

Nàng vội vàng kéo Tạ Quan Kỳ chạy về phía trước… Thương phu bày sạp hai bên đường cũng thi nhau cuộn đồ đạc, chạy toán loạn khắp nơi tìm chỗ trú mưa.

Bởi vì cơn mưa này ập đến quá bất ngờ, khiến cho người trên phố hoàn toàn không kịp phòng bị, nhất thời lại xuất hiện cảnh tượng trên trời mưa to xối xả, dưới đất dòng người chen chúc xô đẩy.

Lâm Tranh Độ kéo Tạ Quan Kỳ, chen qua lách lại giữa dòng người, vừa nhảy vừa né. Những người khác đa phần đều chạy về phía cửa tiệm hai bên đường, chui xuống dưới mái hiên để trốn, thành ra hai chỗ này đều đông nghịt người, có chui vào cũng là người chen người.

Lâm Tranh Độ vừa nhìn thấy đám đông ướt sũng chen chúc một chỗ kia liền mất hẳn ý muốn chui vào, dứt khoát kéo Tạ Quan Kỳ chạy một mạch ra khỏi con phố, lao vào một ngôi đình đưa tiễn bên cạnh cây cầu hồ ngoài trấn.

Bên đình trồng một hàng liễu rủ, những cành lá xanh mờ ảo đung đưa trong mưa gió, nhìn từ xa tựa như một dải lụa mỏng, nhìn gần thì bị cành liễu quất cho hằn cả vết trên mặt.

Lâm Tranh Độ buông tay Tạ Quan Kỳ ra, cúi đầu vuốt lại ống tay áo đã ướt sũng của mình. Không chỉ ống tay áo ướt sũng, ngay cả tóc cũng ướt nhẹp, vài lọn tóc rối dính sát vào mặt nàng, những giọt nước men theo kẽ tóc chảy dọc xuống gò má, vương qua chiếc cổ trắng ngần của Lâm Tranh Độ, rồi chảy tuột vào trong vạt áo.

Nàng xắn tay áo lên vắt vắt, lại xắn vạt váy lên vắt, nước vắt ra tụ thành dòng nhỏ, rào rào trút xuống nền gạch đá.

Ngay sau đó Lâm Tranh Độ lại bấm một pháp quyết, làm khô lượng nước trên y phục và tóc… nhưng chẳng có cách nào làm khô hoàn toàn, bộ y phục không còn nhỏ nước nữa nhưng lại ẩm ướt hệt như phơi cả tuần trong tiết trời nồm, hơi thở ẩm ướt hòa quyện cùng cơn gió lạnh thổi tới từ ngoài đình.

Nàng không khỏi có chút ảo não, lại hiếm hoi bắt đầu phiền muộn về chuyện tu vi không đủ.

Nếu như tu vi cao, dù chỉ là tứ cảnh thôi, lúc này cũng có thể làm khô toàn bộ y phục và tóc rồi… Đưa tay vuốt ve mái tóc mềm ẩm, Lâm Tranh Độ có chút bực dọc nghĩ thầm.

Tạ Quan Kỳ chợt vươn một tay ra, những ngón tay luồn vào giữa mái tóc rối bời vì chạy vội của Lâm Tranh Độ, mãi cho đến khi chạm sát vào gáy nàng.

Hơi nóng nhè nhẹ tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, tựa như một cơn gió lướt qua toàn thân Lâm Tranh Độ, hong khô đi hơi nước còn sót lại trên người nàng.

Động tác vuốt tóc của Lâm Tranh Độ khựng lại, nhìn sang Tạ Quan Kỳ, lúc này mới chú ý thấy trên người hắn vô cùng khô ráo, chẳng có chút gì giống dáng vẻ vừa dầm mưa.

Hắn rụt tay về, thần sắc bình tĩnh tựa hồ mình chưa từng làm gì cả. Thế nhưng y phục trên người Lâm Tranh Độ không những đã khô ráo hoàn toàn, mà còn vương lại một loại ấm áp như vừa được hơ qua lửa… tóc cũng vậy.

Tạ Quan Kỳ nói: "Ta thuộc hỏa linh căn."

Câu nói của hắn chẳng đầu chẳng đuôi, Lâm Tranh Độ ngẩn người một chút, đáp: "Ta… là thủy mộc song linh căn."

Tạ Quan Kỳ: "Ừm, nhìn ra rồi."

Mặc dù không biết hắn nói vậy có hàm ý gì, nhưng Lâm Tranh Độ vẫn hùa theo một câu: "Ta cũng nhìn ra ngươi là hỏa linh căn rồi."

Tạ Quan Kỳ trầm mặc chốc lát, hơi cúi đầu, khẽ cười một tiếng. Nụ cười ấy thấp thoáng còn mang theo chút dáng vẻ ngượng ngùng.

Lâm Tranh Độ: "…?"

Không phải chứ, rốt cuộc hắn đang cười cái gì vậy? Bị nhìn thấu linh căn là trò cười thịnh hành nào đó trong giới tu tiên mà nàng không biết sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương