Kiêm Chức Vô Thường Sau Ta Nổi Tiếng

Chương 20

Trước Sau

break

Số đồ mã Lan Hà chuẩn bị cho lão Bạch đã bị tiêu tốn không ít sau trận "bạo lực" tối qua. Nếu không phải do Tiểu Hồng và Tiểu Lục thì đống trâu ngựa đó hẳn là dùng được rất lâu, bởi tay nghề gấp giấy của anh cực kỳ chất lượng.

Cũng may lão Bạch không gấp gáp đòi ngay trong ngày, nên trong lúc chuẩn bị cho buổi thử vai, Lan Hà lại tranh thủ gấp bù thêm từng chút một.

Việc tiếp xúc với lệ quỷ thực sự đã mang lại cho anh rất nhiều cảm xúc. Đó không phải là cảm xúc hời hợt từ bên ngoài, mà là những rung động len lỏi từ sâu trong linh hồn, vô cùng khắc sâu. Lan Hà thầm cảm ơn sự "đóng góp" của Tiểu Lục, nhờ ả mà anh có thể xây dựng tâm lý nhân vật một cách thấu đáo đến vậy.

Đến ngày hẹn, Lan Hà gặp đạo diễn Liễu Thuần Dương tại một nhà hàng gia đình riêng tư. Đạo diễn Liễu ngoài tài quay phim giỏi thì còn nổi tiếng là một "tâm hồn ăn uống". Các tin tức về ông thường luôn gắn liền với địa điểm là những nhà hàng khách sạn lớn.

Cái quy luật này sớm đã được cư dân mạng đúc kết: Cứ nhà hàng nào xuất hiện quá ba lần trong tin tức về đạo diễn Liễu thì đảm bảo vị ở đó "không phải dạng vừa". Đạo diễn Liễu nghiễm nhiên trở thành kim chỉ nam cho giới sành ăn.

Nơi này tính bảo mật rất tốt, chỉ có mình Liễu Thuần Dương ở đó. Thấy Lan Hà bước vào phòng, ông vẫy vẫy tay: "Tới rồi à, ngồi xuống đi, chúng ta cứ chén một bữa đã rồi mới thử vai sau."

Đúng phong cách của đạo diễn Liễu có khác. Lan Hà vừa ngồi xuống đã nghe ông nói: "Hôm qua tôi có chuyện trò với anh đạo diễn hình ảnh của phim mới, có nhắc tới cậu. Anh ta bảo hai người vừa mới hợp tác xong một bộ à?"

"Vâng đúng ạ." Lan Hà gật đầu.

"Tốt, tốt lắm." Liễu Thuần Dương nghe đạo diễn hình ảnh khen Lan Hà thể hiện rất khá, làm việc lại nghiêm túc. Ông vốn thích dùng những diễn viên có thái độ cầu thị như vậy. "Tôi nghe bảo đoàn phim của các cậu còn có chuyện ma quỷ? Hình như ngay phòng sát vách cậu luôn?"

"Thấy mọi người đồn thế ạ, nghe đâu là bị 'ma đè', nhưng em cũng chẳng thấy gì, cứ nửa tin nửa ngờ thôi." Lan Hà đáp lời một cách lấp lửng. Anh thấy nếu mình khẳng định chắc nịch là không có thì cũng hơi kỳ, nên cứ hùa theo số đông cho tự nhiên, đúng tâm lý của hầu hết mọi người.

"Cũng phải, chuyện quỷ thần vốn dĩ hư vô mờ mịt, tôi thì tôi cho rằng trên đời này làm gì có ma." Liễu Thuần Dương quả quyết.

Thấy ông khẳng định chắc nịch, Lan Hà cũng gật đầu tán thành theo.

Nhưng Liễu Thuần Dương lại bồi thêm một câu: "Thế nhưng có bận nọ lúc làm lễ khai máy, anh thợ quay phim quên không thắp nhang, thế là sau đó thiết bị cứ tự nhiên hỏng hóc hết cả."

Lan Hà: "..."

Rốt cuộc là ngài tin hay không tin đây ạ?

Đang dở câu chuyện thì đồ ăn được dọn lên. "Tôi gọi mấy món tâm đắc ở đây, cậu nếm thử xem."

Lan Hà vốn là người yêu ẩm thực, tửu lượng cũng khá, nhưng do công ty dặn dò kỹ lưỡng nên anh chẳng dám ăn nhiều, rượu cũng phải kiềm chế. Giờ nhìn một bàn mỹ vị bày ra trước mắt, anh không kìm được mà nuốt nước miếng ực một cái.

Món cá Bơn  xào sữa cùng nấm gan bò, xương đã được lọc sạch, miếng cá trông mướt rượt, hương thơm thanh tao của nấm tỏa ra ngào ngạt. Rồi đến món thịt xào kiểu Bắc Kinh truyền thống, thịt bò thái lát tẩm ướp đậm đà, xào trên chảo sắt nóng hổi, hương thơm nồng nàn của tương xộc thẳng vào mũi Lan Hà. Ngay cả đĩa cải mầm luộc cũng xanh mướt mắt, trông cực kỳ mời gọi...

Tay nghề của đầu bếp ở đây quả thực không phải dạng vừa, nhất là món thịt xào, Lan Hà cảm thấy đây là nơi ngon nhất mà mình từng ăn ở kinh thành. Anh cố nén cơn thèm, ăn đến mức lửng dạ sáu phần là đã đau lòng buông đũa.

"Không ăn nữa à? Ăn thêm chút đi chứ, lát nữa còn có đồ tráng miệng nữa cơ mà, ha ha ha." Liễu Thuần Dương vừa ăn uống thỏa thích, động tác lùa cơm cực kỳ bình dân chẳng màng hình tượng, vừa trêu Lan Hà.

Lan Hà: "..."

Tướng ăn của Liễu Thuần Dương thực sự quá kích thích vị giác. Ông còn đổ cả nước sốt thịt vào bát, trộn cho hạt cơm thấm đẫm màu tương rồi lùa một hơi hết vèo nửa bát cơm cùng đồ ăn.

"Thế... thế cho em ăn thêm nửa bát nữa vậy." Lan Hà bình thường vốn là người rất có nghị lực, nhưng đứng trước sự cám dỗ này thì quả thực không thể cầm lòng nổi, huống hồ Liễu đạo lại là bậc thầy trong việc chọn quán.

Lan Hà chén nốt nửa bát cơm, thấy bụng đã no căng mới vội vàng buông đũa trong sự "tội lỗi".

Cuối cùng Liễu Thuần Dương cũng ăn xong, ông quẹt miệng một cái: "Được rồi, chúng ta bắt đầu luôn nhé?"

Lan Hà chấn chỉnh tinh thần, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng. Liễu Thuần Dương lấy kịch bản ra, đích thân diễn đối trọng với anh.

Phân đoạn này yêu cầu Lan Hà vào vai phản diện. Ban đầu, anh phải trò chuyện với nhân vật chính trước mặt mọi người và hứa sẽ giúp đỡ họ một việc; ngay sau khi nhân vật chính rời đi, anh mới lần đầu để lộ bản chất nội tâm thật sự của mình.

Diễn viên phải thể hiện được hai trạng thái hoàn toàn đối lập trên cùng một gương mặt, sự tương phản càng lớn thì sức công phá càng mạnh, nhân vật mới đủ sức thuyết phục.

Hình tượng trước mặt mọi người không làm khó được Lan Hà. Nhờ lợi thế ngoại hình, anh thường xuyên vào vai những nhân vật lương thiện, đáng yêu. Kiểu diễn viên này trong giới không thiếu, nhưng khi Liễu Thuần Dương nhìn thấy Lan Hà nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền, đôi mắt lấp lánh như dòng suối dưới ánh mặt trời, ông vẫn thấy rất khác biệt — một vẻ ngọt ngào, trong sáng nhưng không hề ngốc nghếch, cực kỳ có linh khí.

"Vậy thì làm phiền cậu nhé." Liễu Thuần Dương nói xong câu thoại cuối cùng, kéo ghế ra, làm động tác tượng trưng cho việc rời đi và đóng cửa.

Lan Hà đứng yên tại chỗ, cúi đầu im lặng một hồi rồi đưa tay lên. Lúc này Liễu Thuần Dương mới phát hiện trong tay anh chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một con dao. Chi tiết này hoàn toàn không có trong kịch bản. Đó chỉ là một con dao xương nhỏ dùng để trang trí, vốn không mài sắc, ông còn chẳng nhận ra Lan Hà đã cầm nó từ lúc nào, xem chừng là anh nảy ra ý tưởng bất chợt.

Lan Hà kẹp lấy con dao nhỏ, những ngón tay linh hoạt múa lượn, những cú tung hứng đẹp mắt ngay lập tức thu hút mọi sự chú ý vào đôi bàn tay anh.

— Việc làm đồ mã cỡ lớn đòi hỏi kỹ thuật chẻ nan tre rất cao, nên anh đã luyện được đôi tay cực kỳ khéo léo.

Cái múa tay ấy giống như một khúc dạo đầu, một sự ẩn dụ đầy tinh tế. Liễu Thuần Dương vẫn im lặng quan sát. Ngôn ngữ cơ thể của Lan Hà khiến ông cảm thấy chi tiết thêm thắt này rất hoàn hảo, động tác của anh mượt mà và sắc sảo như chính bản thân nhân vật vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc