Ứng Thiều bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc. Vốn dĩ anh ta đã mất không ít máu, lại còn nằm bẹp dưới đất suốt nửa đêm giữa tiết trời xuân giá rét, suýt chút nữa là "đi" luôn thật rồi.
Gã run rẩy lồm cồm bò dậy, lúc này mới thấy mặt mũi đau nhức thấu xương, cái mũi cứ như vừa bị xe tải nghiền qua vậy. Gã đưa tay ôm mũi nhìn quanh, thấy mình vẫn đang ở bãi đỗ xe, hai con lệ quỷ kia đã biến mất từ đời nào, chẳng để lại dấu vết gì. Ngoại trừ đống tro giấy nhỏ ở đằng xa, nhưng chút chi tiết đó cũng không làm gã bận tâm lắm.
"Hôm qua rốt cuộc là cái quái gì thế này?" Ứng Thiều mê mang lầm bầm, ngay cả giọng địa phương cũng tuôn ra hết cả. Gã cố gắng nhớ lại, hình như lúc thần trí mơ hồ, gã đã nhìn thấy một người đội mũ cao, tay cầm xiềng xích...
Âm sai sao?
"Có phải là âm sai đã đến không?" Ứng Thiều hỏi con Kim Tàm Cổ mình nuôi.
Kim Tàm Cổ so với các loại cổ vật khác thì có điểm đặc thù, nó có hồn phách, có khả năng điều khiển linh hồn kẻ khác. Chính vì thế, Ứng Thiều với tư cách là một cổ sư mới dám nhận loại kèo này để thu phục lệ quỷ. Đây cũng chính là thứ mà lão Bạch gọi là "Cổ Quỷ".
— Đáng tiếc, Ứng Thiều cũng chẳng ngờ cặp chị em kia lại ghê gớm đến thế, sơ sẩy một chút là sập bẫy của chúng ngay.
Kim Tàm Cổ đưa ra câu trả lời khẳng định. Đêm qua nó cũng không đấu lại được lệ quỷ, nhưng vẫn còn chút ý thức. Sau khi chủ nhân ngất đi, nó vẫn luôn cố sức bảo vệ, giúp chủ nhân không bị đông cứng cho đến chết.
Ứng Thiều trầm tư, vậy ra lũ lệ quỷ đúng là bị âm sai chế phục thật à?
Đúng là chuyện lạ, đám âm sai vốn chẳng bao giờ ưa lo chuyện bao đồng, muốn mời được họ lên là khó hơn lên trời. Kẻ nào thỉnh được âm sai hỗ trợ thì chắc chắn không phải đại lão bình thường. Chẳng lẽ gã lại may mắn gặp được vị âm sai nào tốt tính hiếm thấy đi ngang qua rồi tiện tay cứu giúp? Hay là hai con lệ quỷ kia vốn dĩ đã đắc tội với người ta từ trước?
Ứng Thiều ngẫm nghĩ hồi lâu, thấy khả năng sau có vẻ xuôi hơn, nhìn mặt hai ả kia là thấy thuộc diện "siêng năng phạm tội" rồi.
Thôi, vận khí cũng là một loại thực lực, món tiền này xứng đáng thuộc về mình, tiền thuê nhà tháng này thế là có chỗ để lo rồi. Ứng Thiều vừa tập tễnh đi về phía bệnh viện, vừa gửi tin nhắn cho chủ nhà: "Việc đã xong, chuyển tiền gấp."
Đợi đến khi Ứng Thiều vai quấn băng trắng, mũi dán băng gạc lết được về đến nhà, thì thấy nhân viên quản lý tòa nhà đang đứng trước cửa, dường như đang trao đổi gì đó với cậu hàng xóm của gã.
Cậu hàng xóm này vẻ ngoài cực kỳ bảnh bao, lại thường xuyên vắng nhà, Ứng Thiều thầm đoán chắc cậu ta làm người mẫu hay diễn viên gì đó. Chỉ tiếc là trông cậu ta có vẻ chẳng mê tín chút nào, nên gã chẳng kiếm chác được đồng nào từ túi cậu ta cả.
"Chết tiệt, suýt nữa thì quên mất cái bãi chiến trường ở đây." Ứng Thiều vò đầu bứt tai, không biết cậu hàng xóm đã đi mách lẻo những gì. Đêm qua gã làm loạn lên trông quỷ dị như thế, lại còn tự nhận mình là kẻ lừa đảo ngay trước mặt người ta nữa chứ. Cứ đà này, không chừng gã lại phải tìm chỗ chuyển nhà rồi.
Nhân viên quản lý nhìn thấy Ứng Thiều mặt mũi bầm dập thì ngập ngừng hỏi: "Anh Ứng... là anh phải không?"
Nhìn cái bản mặt này của Ứng Thiều, nhận ra được cũng đúng là kỳ tích.
"May quá, anh đã về rồi. Nghe nói đêm qua nhà anh ồn ào dữ lắm, sáng nay anh hàng xóm dậy còn thấy bên ngoài có vết máu, cửa nhà thì mở toang. Chúng tôi kiểm tra camera thì chẳng hiểu sao lại hỏng đúng lúc đó, trong thang máy thì chi chít vết cào sâu, mà anh thì biến mất tăm... Tôi đang định bụng không thấy anh về là phải báo cảnh sát ngay đấy."
Người quản lý dò xét: "Cậu Lan đây bảo, có phải anh đổ bệnh nên phải đi cấp cứu không?"
Camera thang máy tuy hỏng nhưng hệ thống giám sát khu dân cư cho thấy không có người lạ đột nhập, Lan Hà cũng khẳng định không thấy ai vào, nên dù người quản lý thấy mấy dấu vết kia giống hiện trường vụ ẩu đả hơn, nhưng vì không có bằng chứng nên cũng đành chịu. Nhưng mà, bệnh gì mà ra nông nỗi này cơ chứ?
"Hả? À... đúng đúng, hôm qua tôi cãi nhau với người ta nên kích động quá, có đập phá đồ đạc trong nhà chút đỉnh. Sau đó... tôi vô ý đập mặt vào tường, máu mũi phun ra như mưa, đau điếng cả người nên mới lỡ tay đập lõm cả thang máy. Phí sửa chữa cứ tính cho tôi, cứ gửi hóa đơn qua đây là được." Ứng Thiều vội vàng bịa chuyện lấp liếm.
Cái lý do này nghe gượng ép hết mức, người quản lý cũng chẳng biết bệnh gì mà máu mũi phun thành ra thế kia, nhưng vì không có bằng chứng, thấy tinh thần Ứng Thiều cũng ổn nên đành tặc lưỡi: "Vậy anh giữ gìn sức khỏe nhé..."
Người quản lý dặn dò thêm vài câu rồi mới rời đi.
Cậu hàng xóm đứng tựa cửa, nhìn Ứng Thiều nói khẽ: "Ngại quá, đêm qua tôi không biết là anh bị bệnh, anh thấy trong người đỡ hơn chưa?"
"Đỡ rồi, là tôi làm phiền cậu mới đúng." Ứng Thiều đáp, "À, tôi tên Ứng Thiều, thật lòng xin lỗi vì chuyện tối qua nhé."
"Tôi là Lan Hà." Lan Hà cũng lịch sự bắt tay gã, "Không sao đâu, người bệnh mà, đêm qua tôi cũng đâu có biết. Sau này có cần giúp đỡ gì anh cứ nói một tiếng, chỉ cần tôi có ở nhà là được."
"Ha ha, được chứ." Ứng Thiều thầm nghĩ, gã đúng là phải cảm ơn vị hàng xóm ngây thơ này. Dù đã tận tai nghe gã nói năng mê sảng, cậu ta vẫn giữ vững niềm tin, khăng khăng cho rằng gã bị bệnh, khiến cả quản lý tòa nhà cũng bị dắt mũi theo.
Đang mải suy nghĩ thì cái mũi lại nhói lên, nước mắt gã suýt thì trào ra. Khốn kiếp thật, đêm qua ký ức mập mờ, chẳng biết con lệ quỷ kia ra tay tàn nhẫn đến mức nào mà đấm gã nát cả cái mũi thế này!
Ứng Thiều thấy cậu hàng xóm cứ nhìn chằm chằm vào mình, bèn nén đau, dùng cái giọng nghẹt mũi vì gạc an ủi ngược lại: "Tôi không sao đâu, chẳng đau tí nào hết, ha ha."
Lan Hà: "À, thế thì tốt."