Kiêm Chức Vô Thường Sau Ta Nổi Tiếng

Chương 17

Trước Sau

break

Hắn liếc nhìn bộ dạng thê thảm của Tiểu Hồng mà thầm đánh giá: Đám trâu giấy ngựa giấy này hình thần vẹn toàn, tinh xảo đến mức cực hạn, dáng vẻ hung mãnh còn vượt xa tất cả những món đồ mã mà hắn từng thấy từ trước đến nay. Hèn chi, người này lại có thể gấp ra loại nguyên bảo có tỷ lệ quy đổi cao đến thế.

Tiểu Hồng và Tiểu Lục im lặng trong giây lát, rồi đồng thanh chửi bới Lan Hà xối xả.

Lan Hà vẫn mặt dày, lý lẽ hùng hồn: "Tôi làm ở bộ phận hậu cần, chuyên cung cấp tiền nong với trang bị, tính ra thì tính chất công việc cũng sàn sàn như nhau cả thôi!"

Tiểu Lục sắp phát điên đến nơi, sàn sàn cái nỗi gì cơ chứ!

Lan Hà cảm nhận được một luồng oán khí ngút trời lại theo sợi xích truyền đến. Có điều, ngoại trừ cảm xúc có chút khác biệt ra, nó không còn mãnh liệt như những gì anh từng nếm trải trước đó.

Vốn dĩ đây là một "thu hoạch" ngoài ý muốn. Lan Hà đang tính nhờ Lão Bạch dẫn mình đi diện kiến mấy con ác quỷ để kiếm chút tiền tài, sẵn tiện tự mình trải nghiệm luôn cảm xúc của Tiểu Lục cho biết.

Lan Hà buông một câu: "Ơ kìa, cô không thể nào độc ác hơn được nữa à?"

Tiểu Lục: "..."

Ả tức đến nỗi mắt trợn ngược lên trắng dã. Lần đầu tiên trong đời ả thấy có kẻ dám chê một con lệ quỷ như ả không đủ độc ác! Hắn đây là khinh thường ả sao? Ả mà không ác thì gã hàng xóm kia làm sao nằm thẳng cẳng ở đó được?

Cái đồ lưu manh này ở đâu ra vậy không biết!

Bị Lan Hà khích tướng, không chỉ oán khí mà hận ý cũng tuôn ra xối xả. Hai mắt Tiểu Lục bắt đầu rỉ máu, ả trừng trừng nhìn Lan Hà đầy căm hận. Lan Hà thì lại đang nhâm nhi cái mớ cảm xúc đó: sự ác ý, thâm độc, và cả cái nỗi thống khổ lạnh lẽo vì không được siêu thoát...

Nghiêm Tam lầm bầm: "Sở thích kiểu quái gì vậy không biết..."

Lão Bạch còn bảo hắn là cái gã Sinh Vô Thường mới tuyển này tâm địa hiền lành lắm, lại còn dễ tính, chỉ là đôi khi hơi thâm hiểm một chút thôi. Giờ xem ra, lời quảng cáo với hàng thật khác xa một trời một vực.

Sau khi "thưởng thức" xong, Lan Hà chân thành nói với Tiểu Lục: "Cảm ơn nhé."

Tiểu Lục: "Xì!"

Nghiêm Tam xốc lại hai linh hồn quỷ, hỏi: "Đúng rồi, nhìn dáng vẻ của hai ngươi thì quỷ linh chắc chưa đầy ba năm nhỉ? Quỷ chết oan muốn bắt người thế thân cũng phải đủ ba năm cơ mà, sao các ngươi học lỏm được cái thuật 'bắt người sống' này hay vậy? Mau khai thật đầu đuôi gốc ngọn cho ta nghe!"

Cả Tiểu Hồng và Tiểu Lục đều im bặt.

Lan Hà không rõ quy tắc này. Anh thuần túy đứng trên góc độ con người để giúp gã hàng xóm một tay, vì chuyện bắt người thế thân vốn là việc "thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ".

Qua những gì nghe lỏm được từ cuộc trò chuyện của gã hàng xóm, anh lờ mờ đoán được Tiểu Hồng và Tiểu Lục vốn đeo bám một người khác, người đó mới tìm gã hàng xóm giúp đỡ, quy trình vốn rất đơn giản. Không ngờ là hai ả này lại chơi chiêu "vượt rào" trái quy định.

Thấy bọn chúng không chịu mở miệng, Nghiêm Tam cười lạnh: "Thôi được rồi, cái tiết trời này, đúng là loại yêu tà nào cũng dám ló mặt ra..."

Tiết trời gì cơ? Thanh Minh à? Lan Hà cứ ngỡ Nghiêm Tam đang nói đến chuyện đó, anh hỏi: "Giờ tính sao đây? Đưa bọn họ về Đông Nhạc Âm Ty xét xử ạ?"

"Ha ha ha, loại lệ quỷ chết oan như bọn chúng đâu phải muốn vào Âm Ty là vào được. Huống hồ chúng còn phá vỡ quy củ, cho dù có cao nhân siêu độ, gột rửa oan nghiệp thì cũng còn phải xếp hàng dài... Với lại, dẫu có mang đi được thì ta cũng chẳng thể đưa chúng đến Đông Nhạc Âm Ty." Nghiêm Tam hất hàm bảo Lan Hà nhìn vào cái đèn lồng của mình, trên đó viết bốn chữ "Âm Tào Địa Phủ".

"Âm Ty... chẳng lẽ không chỉ có một nơi thôi sao?" Lan Hà vốn đã thấy dòng chữ trên đèn lồng từ trước, nhưng cứ ngỡ đó là các cách gọi khác nhau của cùng một chỗ, giờ không khỏi hoang mang hỏi lại.

"Âm ty đương nhiên chỉ có một, nhưng 'sếp' thì có vài vị. Tôi với cậu tuy là đồng nghiệp, nhưng tôi không thể nhảy sang báo cáo công việc với sếp của cậu được." Nghiêm Tam thong thả giải thích: "Nói đơn giản thế này, thần linh cũng tùy vào lòng tin của người trần mà hiển ứng. Ngày trước, người ta tin vào Đông Nhạc Âm Ty nhiều nhất, nên Phủ Quân là chủ cõi âm. Sau này tín ngưỡng Diêm La Vương thịnh hành, quyền lực bị chia sẻ, Phủ Quân có thêm một chức danh là 'Thái Sơn Vương' trong Thập Điện Diêm La. Các ban bệ đều kiện toàn như nhau, nhưng mỗi bên lại có thế mạnh riêng, bên chuyên xử án, bên chuyên quản ngục."

Lan Hà chưa từng tìm hiểu hệ thống âm phủ một cách bài bản, nghe xong mới thấy dưới này với trên dương thế quả thực có mối liên hệ mật thiết, cũng trải qua bao phen thay đổi quyền lực.

Anh tự đúc kết ra cái ý mà Nghiêm Tam chưa nói hết: Diêm La vốn là khái niệm của Phật giáo, còn Thái Sơn Vương thuộc hệ thống thần linh Đạo giáo. Việc tin vào Diêm La nhiều hơn chính là hệ quả của việc Phật giáo truyền vào Trung Hoa, hai tôn giáo hòa nhập rồi tạo thành cục diện như hiện nay.

"Đa tạ anh chỉ giáo. Tôi thì không biết siêu độ, giờ tính sao với hai ả này đây?" Lan Hà thấy hơi khó xử, chẳng lẽ lại "phóng sinh"? Ai mà đảm bảo sau này chúng không tiếp tục gây họa.

"Có gì đâu mà lo, cứ tống đến chỗ nào biết siêu độ là xong. Đây là kinh thành cơ mà, nơi tập trung nhiều kẻ lừa đảo nhất thiên hạ, mà cũng là nơi cao nhân ẩn dật dày đặc nhất." Nghiêm Tam tỉnh bơ đáp.

Lan Hà: "..."

Anh cạn lời, nhưng ngẫm lại thấy đúng thật. Dù sao cũng là thủ đô, cao nhân dù không muốn phô trương thì cũng sớm muộn gì cũng được mời về đây thôi.

Nghiêm Tam nheo đôi mắt ti hí, lẩm nhẩm đếm: "Thầy chùa, đạo sĩ, thầy phong thủy, thầy đồng... Tính bình quân ra thì mỗi khu chung cư chắc cũng phải có lấy một hai vị 'ăn cơm âm phủ'. Kiểu gì chẳng có người tâm đức sáng ngời, sẵn lòng siêu độ miễn phí."

"Xem ra anh có kinh nghiệm đầy mình nhỉ, vậy nên đưa chúng đi đâu?" Lan Hà chợt nhớ tới gã hàng xóm nhà mình, hắn chẳng phải là một thầy nuôi bùa ngải (cổ sư) đó sao.

"Mấy việc vặt này thường thì Vô Thường chúng ta chẳng thèm quản, nhưng nể tình đồng nghiệp, cậu đã mở lời..." Nghiêm Tam nói đến đó thì lửng lơ.

"Một thỏi Vàng." Lan Hà đã quá rành bài này, thầm nghĩ trong bụng: Cứ coi như thằng con bất hiếu này đốt cho ông bạn mới quen đến nhà chơi vậy.

Quả nhiên, Nghiêm Tam lập tức đổi giọng sảng khoái: "Vậy thì cứ đến chùa Giác Tuệ, mấy ông thầy chùa ở đó khoái làm mấy việc này nhất!"

Lan Hà cũng từng nghe danh chùa Giác Tuệ. Ngôi chùa này nổi tiếng lắm, có lịch sử mấy trăm năm, từng là nơi hoàng thất cầu phúc. Trong chùa có một quả đại hồng chung khổng lồ từ thời nhà Minh, nặng tới mấy chục tấn, được mệnh danh là "Chung Vương". Nghe nói nhang khói ở đây cực kỳ linh ứng, giới nghệ sĩ trong showbiz cũng hay lui tới.

...

"Chưa chết được đâu, đi thôi!"

Trước khi đi, Lan Hà định kiểm tra vết thương của gã hàng xóm thì bị Nghiêm Tam giục giã. Anh đang nghĩ nếu dùng thân xác người thật để cõng hàng xóm đi cấp cứu thì phải giải thích thế nào, còn Nghiêm Tam thì rõ ràng muốn anh mặc kệ cho xong.

Nếu là người khác nói câu này, anh sẽ thấy họ thật lạnh lùng, nhưng Nghiêm Tam nói... thì lại là sự thật hiển nhiên. Gã kia dương thọ chưa tận, có quản hay không cũng chẳng chết được.

"Vậy được rồi."

Họ đi theo đường âm, dọc đường cũng bắt gặp năm bảy hồn ma vất vưởng, có kẻ chưa được xuống hoàng tuyền, có kẻ không thể xuống, kẻ tự nguyện, người thì bất đắc dĩ.

Nghiêm Tam xách đèn lồng đi trước, cô hồn dã quỷ vừa thấy bóng dáng từ xa đã chủ động né tránh.

Duy chỉ có một trường hợp ngoại lệ. Đến một ngã tư, họ thấy một nam tử đang ngồi trên tảng đá lớn ven đường, thấy âm sai tới cũng chẳng buồn tránh né. Hắn để tóc ngắn ngang tai, phần đuôi hơi xoăn nhẹ, vận đồ đen, đôi mắt đen thẳm như ngọc thạch, toát lên một vẻ tuấn tú đầy kiêu ngạo.

Cổ áo hắn lộ ra một chuỗi tràng hạt bằng gỗ nhạt màu, vòng ra sau gáy, đầu dây rủ xuống một miếng ngọc bội hình hoa sen vàng, ép lên lớp áo rộng thùng thình, khí thái cực kỳ khác biệt.

Lan Hà không kìm được mà nhìn thêm vài cái, thắc mắc sao người này không chạy, vả lại anh cũng không ngửi thấy mùi tro giấy trên người hắn...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc