Kiêm Chức Vô Thường Sau Ta Nổi Tiếng

Chương 16

Trước Sau

break

Đám nữ quỷ vốn chẳng hiểu sự đời dưới âm ty, bọn họ chỉ là lũ lệ quỷ vất vưởng nơi trần thế, nghe phong phanh thiên hạ đồn đại dưới đó có cơ quan này bộ nọ, chứ thực tế âm phủ có những bộ phận hậu cần nào thì làm gì có ai kể cho mà biết...

Dẫu vậy, khi nhìn vào ánh mắt của gã Vô Thường này, nàng ta lại thấy sao mà chân thành quá đỗi.

Lan Hà bắt đầu phô diễn kỹ năng diễn xuất của mình: "Cái mặt nạ tôi đang đeo là để chống bắn nước miếng đấy. Cô biết khách sạn Lộc Uyển ở kinh thành không? Trước khi chết, tôi là bếp trưởng điều hành ở đó. Chúng tôi chuyên món Hoài Dương, lại còn hầm cả dược thiện, vì cấp trên thích nên tôi còn phải học cả làm bánh trà nữa. Bình thường tôi cũng chẳng phải ra ngoài đâu, nhưng cô biết cái không khí dưới âm phủ này rồi đấy, có mấy món phải dùng lá vàng trang trí mà bọn họ bắt tôi tự bỏ tiền túi ra mua. Thật ra lá vàng có giúp món ăn ngon hơn không? Chẳng ngon hơn tí nào, chỉ tổ làm màu thôi. Mà tôi thì nghèo rớt mùng tơi, đành phải đi loanh quanh xem có con ma nào có vàng không để tôi... 'mượn' một ít."

Hồi còn đi học, môn biểu diễn ngẫu hứng vốn là sở trường của anh. Hơn nữa Lan Hà cũng từng đóng vai đầu bếp thật, lại sẵn có hình mẫu "Lão Bạch tham tiền" để tham khảo, nên anh diễn cực kỳ nhập tâm và đầy đặn.

Giờ khắc này, khán giả có là quỷ cũng chẳng sao, cái bãi đỗ xe này chính là sân khấu của anh.

Tiểu Hồng và Tiểu Lục nhìn Lan Hà, càng tin rằng anh không nói dối. Có lẽ ý định ban đầu của gã này đúng là ngửi thấy mùi quỷ nên định tới kiếm chác chút đỉnh chăng?

Chúng dùng chút lý trí ít ỏi để phân tích: Nếu đối phương không phải kẻ lo chuyện bao đồng, thì cũng chẳng cần dây dưa làm gì cho mệt, dù sao "anh nuôi" thì cũng vẫn là người của âm sai.

"Được rồi, cái lão đầu bếp này lẩm bẩm điếc cả tai." Tiểu Lục mượn miệng gã hàng xóm, mất kiên nhẫn nói: "Cút mau đi! Thứ như ngươi mà chúng ta cũng ra tay thì hóa ra là lấy đông hiếp yếu à."

Gã hàng xóm lúc này đã mất khả năng chiến đấu, hai chọi một, đúng là lấy đông hiếp yếu thật.

Lan Hà xua tay: "Tạm biệt nhé, chúc các cô sớm ngày xuống suối vàng."

Anh lùi lại vài bước, bất thình lình móc từ trong ngực ra một nắm trâu giấy ngựa giấy rồi tung thẳng lên không trung.

"Trâu ngựa thuộc đường về cõi âm, vĩnh biệt non cao lánh u minh. Giấy mực khôn lời tâu Diêm Chúa, nhật nguyệt không soi mắt sáng ngời."

Đống trâu ngựa giấy gặp gió liền lớn phổng phao, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành đàn, con nọ nối đuôi con kia, sống động như thật, tách biệt hẳn Tiểu Hồng và gã hàng xóm đang bị nhập ra khỏi nhau.

Vốn dĩ âm phủ và dương gian có những khoảng không chồng lấp, chỉ là đôi bên không thấy nhau. Quỷ muốn dùng đồ mã thì phải có người ở thế giới bên kia đốt xuống, nhưng Lan Hà lại mang chúng trực tiếp vào thế giới linh hồn, bỏ qua được công đoạn đốt, chỉ cần làm phép "khai quang" là xong.

Lan Hà hạ tay phải xuống, sợi xích sắt quấn quanh cổ tay cũng theo đó rơi ra lách cách.

Nhìn thấy trận thế này, Tiểu Hồng và Tiểu Lục làm sao không hiểu mình đã bị lừa? Một gã đầu bếp thì việc gì phải mang theo Xích Câu Hồn bên người chứ!

Thấy hành tung đã bại lộ, sắc đỏ trên người Tiểu Hồng càng lúc càng rực lên như máu tươi. Thế nhưng, nàng ta còn chưa kịp trở tay thì đã nghe thấy một tiếng "Nghé ngọ", một tiếng "Hí…hí...", đàn trâu ngựa giấy đồng loạt tung vó lao tới, húc ngã nàng ta rồi thay nhau giẫm đạp, dày xéo thêm hàng chục lượt nữa.

Lấy đông hiếp yếu ư? Đây mới đúng nghĩa là lấy đông hiếp yếu!

Phía bên này, Lan Hà vung tay ném sợi dây Xích Câu Hồn ra, khóa chặt lấy gã hàng xóm.

Gã hàng xóm bị kích thích mạnh, thét lên kinh hoàng rồi ngã ngửa ra đất, lăn lộn mấy vòng như muốn bám chặt lấy cái xác, không chịu rời đi. Lan Hà siết chặt sợi xích tiến lại gần, thấy cơ thể gã run rẩy bần bật, hiện ra một bóng ma màu xanh lục mờ ảo đang trùng khớp lên thân xác ấy.

Đột nhiên, "gã hàng xóm" vùng dậy định đánh trả, hai bàn tay đã biến thành màu đen xám đầy tử khí, vươn ra định bóp cổ Lan Hà.

Lan Hà nghiêng đầu né gọn, rồi dùng hết sức bình sinh tung một cú đấm thẳng vào mặt gã.

Trông anh có vẻ trắng trẻo, hơi gầy, nhưng tuyệt đối không phải kiểu yếu ớt. Lan Hà vốn thường xuyên rèn luyện, bởi không có một thân hình dẻo dai thì làm sao chịu nổi những đợt thức đêm đóng phim dài ngày?

Cú đấm này có thể gọi là "vật lý câu hồn". Máu mũi gã hàng xóm phun ra như mưa, ngã vật về phía sau, trong khi bóng ma màu xanh kia vẫn còn ngơ ngác ngồi yên tại chỗ, không theo kịp tốc độ của thân xác.

"Ra đây!" Lan Hà thuận thế giật mạnh sợi xích. Tiểu Lục lập tức bị kéo văng ra khỏi người gã hàng xóm. Ả bị Lan Hà túm lên, vẫn không ngừng giãy giụa, khua tay múa chân định lao vào xâu xé anh.

Còn gã hàng xóm thì nằm bẹp dí tại chỗ, hôn mê bất tỉnh.

Phía bên kia, trận "giẫm đạp" vẫn đang diễn ra ác liệt. Tiểu Hồng gần như đã bị xéo nát, nàng ta cố lết dậy, rít lên một tiếng chói tai.

Hệ thống đèn trong bãi đỗ xe chớp nháy liên hồi theo tiếng rít ấy. Móng tay của nàng ta đột nhiên dài ra, điên cuồng cào cấu đàn trâu ngựa. Dù sao cũng chỉ là đồ giấy, có mấy con bị cào rách, kêu lên những tiếng thảm thiết rồi khuỵu xuống, biến lại thành đống giấy vụn.

Lan Hà thấy vậy liền rút nốt xấp trâu ngựa giấy còn lại trong túi ra ném nốt. Thật ra bây giờ anh đã rảnh tay, hoàn toàn có thể dùng Xích Câu Hồn để giải quyết cho nhanh, nhưng đây là lần đầu tiên anh tận mắt thấy đồ giấy mình gấp hóa thành vật sống thực sự, nên cảm thấy hiếu kỳ, muốn xem thêm chút nữa.

Tiểu Hồng thấy Tiểu Lục đã bị trói chặt thì càng thêm điên tiết, nàng ta lồng lộn xé nát bất cứ thứ gì chắn trước mặt.

Sợi Xích Câu Hồn vốn là khắc tinh của âm hồn. Dù đây chỉ là bản mô phỏng từ sợi xích của hai vị Hắc Bạch Vô Thường, nhưng để chế ngự lũ lệ quỷ này thì đã quá đủ rồi.

Tiểu Lục cảm thấy tình hình chẳng lành, liền lên tiếng van xin Lan Hà: "Đại nhân, tôi có lá vàng! Là của người nhà những kẻ tôi định hại đốt cho tôi, ước chừng cả một vốc tay, tôi xin dâng hết cho ngài. Xin ngài hãy thu lại đám trâu ngựa kia đi, cô ấy không chịu nổi nữa rồi!"

Dưới cõi âm điều kiện thiếu thốn đủ đường, tình trạng âm sai tham ô lại rất nghiêm trọng, nhưng tỷ lệ ma quỷ nhận được vàng bạc cũng chỉ có hạn, trừ đi các khoản "lót tay" thì chẳng còn lại bao nhiêu.

Ả ta tin chắc rằng, cho dù Lan Hà không phải là đầu bếp đi chăng nữa, cũng chẳng đời nào anh lại chê vàng.

Thế nhưng Lan Hà còn chưa kịp lên tiếng thì một sợi xích khác đã xé gió bay tới, trói nghiến Tiểu Hồng lại như bó giò.

Lan Hà ngoảnh lại nhìn, thì ra là một vị âm sai khác cũng mặc đồng phục cùng kiểu với anh, tay xách đèn lồng có viết bốn chữ "Âm Tào Địa Phủ", trên mũ cao là dòng chữ "Thiên Hạ Thái Bình".

Vị âm sai này sở hữu gương mặt xám ngoét như tro người chết, đôi mắt ti hí, nhìn Lan Hà cười nói: "Kẻ hèn này là Nghiêm Tam. Lão Bạch đã nhận được tin nhắn của cậu rồi, chỉ là lão đang bận bù đầu nên đã cắt cho tôi nửa thỏi Vàng mà cậu cho,bảo tôi qua đây hỗ trợ một tay."

Tiểu Lục: "..."

Tiểu Hồng căm phẫn gào lên: "Ngươi căn bản chẳng phải quân nhu bếp núc gì hết!"

Nghiêm Tam nhìn hai ả, nở nụ cười âm khí lạnh thấu xương: "Âm ty có cái biên chế đó từ bao giờ mà các ngươi cũng tin sái cổ vậy?"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc