Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Rất Quyến Rũ

Chương 36: Đánh thắng thì cho theo đuổi

Trước Sau

break

Cung Hạo và Kỳ Duệ là hai thiếu niên nàng gặp ở quán rượu trong thành nhỏ đó. Không ngờ chỉ vì đáp lời bắt chuyện của đối phương một lần mà lại gây ra phiền phức.

Nàng là người ghét phiền phức nhất.

“Thanh Thiển, giữa Cung Hạo và Kỳ Duệ, ngươi thích ai hơn?” Hạ Oanh ngồi sát bên Ngu Thanh Thiển, vẻ mặt đầy tò mò: “Cung Hạo có vẻ sắc sảo hơn, Kỳ Duệ thì sáng sủa hơn. Hai người đều khá tuấn tú, thật khó chọn.”

Ngu Thanh Thiển giật lại quyển sách trong tay nàng, cúi đầu lật đến chỗ vừa xem tiếp tục: “Ta không có hứng thú với họ. Nếu ngươi thích thì cứ lấy hết đi.”

Hạ Oanh đảo mắt: “Họ đâu có theo đuổi ta.” Hơn nữa nàng thật sự chỉ muốn xem kịch hay thôi.

Mắt Cơ Linh Song đảo một vòng, đưa tay rút quyển sách khỏi tay Ngu Thanh Thiển lần nữa: “Sách có gì hay đâu, mỹ nam sẵn có thú vị hơn.”

“Ta không hứng thú với loại tiểu tử đó. Ta thấy các ngươi nhàn rỗi quá rồi.” Ngu Thanh Thiển lườm nàng một cái, rót một chén trà nhấp một ngụm.

Cảm nhận dư vị thơm ngon còn đọng lại trên môi, tâm trạng nàng tốt hơn nhiều. Quả nhiên đồ ăn ngon mới khiến người ta vui vẻ.

“Xí, nói như thể ngươi lớn lắm vậy.” Cơ Linh Song bực bội lườm nàng: “Ngươi vô vị y như Tạ Thư.”

Nàng và Hạ Oanh đều thích bàn luận về nam thanh nữ tú, mà đó lại là điều Ngu Thanh Thiển và Tạ Thư không hứng thú, không tham gia lần nào.

“Tuy hai người này không tệ, nhưng ta nghĩ họ chỉ có cửa làm tiểu đệ, không có tiềm năng làm phu quân.” Ngu Thanh Thiển mở hộp quà Kỳ Duệ tặng, bên trong là một sợi dây chuyền được chế tác tinh xảo.

Khóe môi Cơ Linh Song và Hạ Oanh giật giật. Hai người kia là hoàng tử của đại quốc phía Nam đó, tiểu đệ cái gì chứ? Ngu Thanh Thiển nghĩ được thế luôn à...

Tạ Thư xếp quẻ xong, xen vào một câu: “Ta bói một quẻ, Thanh Thiển và hai người họ đều là hữu duyên vô phận, nên các ngươi đừng làm bà mối nữa.”

“…” Cơ Linh Song và Hạ Oanh không nhịn được vuốt trán.

Đây là vấn đề sao? Vấn đề là họ muốn xem kịch hay của Ngu Thanh Thiển mà!

Vài ngày sau, Cung Hạo và Kỳ Duệ thay đổi chiêu trò tặng quà. Ngoài hoa tươi và trang sức, họ còn phát hiện Ngu Thanh Thiển thích đồ ăn ngon, thế là ngày ngày không ngừng đóng gói thức ăn từ khu buôn bán gửi đến.

Tuy Ngu Thanh Thiển thích đồ ăn ngon, nhưng lại không chịu nổi sự phiền phức từ hành động của hai người.

Gần đây chuyện Cung Hạo và Kỳ Duệ cùng theo đuổi nàng đã bị lan truyền, đặc biệt là cách theo đuổi phô trương của họ khiến mọi người bàn tán xôn xao. Ánh mắt người hệ Trị liệu nhìn Ngu Thanh Thiển lại thay đổi.

Hôm đó, Ngu Thanh Thiển vừa ra khỏi nhà ăn thì gặp hai người như hẹn trước lần lượt xuất hiện.

“Các ngươi đi theo ta, ta có chuyện muốn nói với các ngươi.” Ngu Thanh Thiển vẫy tay với hai người.

Hai người thấy người vốn luôn lạnh nhạt như Ngu Thanh Thiển nay chịu để ý đên họ bèn hớn hở lẽo đẽo theo sau nàng.

Vẻ mặt Hạ Oanh đầy hứng thú, dùng khuỷu tay thúc Cơ Linh Song: “Chúng ta cũng đi xem đi?”

“Ừ, chúng ta đi giúp nàng canh gác, kẻo có người rình trộm.” Cơ Linh Song nói một cách đường hoàng, còn lạnh lùng quét mắt nhìn vài người có ý định lén đi theo xem trộm.

Ngu Thanh Thiển dẫn hai người đến một vườn hoa yên tĩnh không người, quay lại khoanh tay, cười như không cười nhìn họ.

Nhóm Cơ Linh Song đứng canh gác ở gần đó, ngăn không cho người khác vào quấy rầy.

“Thanh Thiển, có phải ngươi đang cân nhắc đồng ý qua lại với một trong hai chúng ta không?” Kỳ Duệ cười hỏi, vẻ mặt phong lưu phóng khoáng.

Khóe môi Ngu Thanh Thiển nhếch lên, giọng nói trong trẻo dễ nghe như suối chảy ra từ miệng nàng: “Đúng vậy! Chỉ cần ai trong hai ngươi đánh thắng ta, ta sẽ cho người đó theo đuổi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương