Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Rất Quyến Rũ

Chương 35: Gặp vận đào hoa

Trước Sau

break

Sau khi Ngu Thanh Thiển rời đi, Cung Hạo sờ cằm trầm ngâm.

“Ngươi quen nàng à?” Một nam tử bên cạnh hắn hỏi.

Cung Hạo gật đầu: “Từng có duyên gặp mặt một lần.”

“Ta thấy ngươi khá để tâm đến nàng.” Nam tử nói: “Dung mạo tuyệt sắc, khí chất thanh quý, đúng là một đối tượng đáng để theo đuổi.”

Hắn chuyển giọng nói tiếp: “Chỉ tiếc là sự chênh lệch giữa các thiên phú của nàng quá lớn. Nghe nói người hệ Trị liệu đều bài xích nàng, ngươi nên suy nghĩ kỹ trước khi quyết định kết giao.”

Nếu không màng đến người hệ Trị liệu mà kết giao với Ngu Thanh Thiển, e rằng khi cùng nhau lịch luyện sẽ gặp phải chuyện bi thảm.

Cung Hạo cau mày: “Người hệ Trị liệu đều bài xích nàng à? Vì sao vậy?”

Gần đây hắn không chú ý nhiều đến chuyện học viện, không ngờ tiểu mỹ nhân không chỉ là “Ngu Thanh Thiển” trong miệng mọi người, mà còn bị mọi người bài xích.

“Do Tần Phượng Nghi thấy nàng chướng mắt chứ gì nữa.” Một thiếu niên mặt búng ra sữa khác cười khẩy: “Ngu Thanh Thiển là người có thiên phú Linh Thực Sư tuyệt hảo, ngoài Phong học trưởng và Hỏa Ly Nhã. Với tính cách kiêu ngạo của Tần Phượng Nghi, làm sao có thể chịu đựng chuyện người khác vượt nàng ta một bậc.”

“Nhưng tố chất thể chất và tinh thần lực của Ngu Thanh Thiển không mạnh bằng nàng ta mà?” Cung Hạo vốn không thích Tần Phượng Nghi, bây giờ càng phản cảm hơn: “Nàng ta làm như vậy thật là quá mất phong độ.”

“Tính cách tự cho mình là đúng như nàng ta sẽ không quan tâm đến phong độ gì đâu. Nàng ta chỉ cần thể hiện trước mặt Hỏa Ly Nhã rằng mình ưu tú đến mức nào là đủ. Kẻ nào cướp ánh hào quang của nàng ta đều là đối tượng phải bị áp chế, đặc biệt là nữ nhân.” Thiếu niên mặt búng ra sữa cũng có ấn tượng rất xấu về Tần Phượng Nghi.

Cung Hạo nhướng mày: “Thì ra nàng ta từ lục địa Trung Ương chạy hàng ngàn dặm đến Học viện Hoàng gia ở phía Nam chúng ta là vì Hỏa Ly Nhã!”

“Ngươi nghĩ sao?” Nam tử mặt búng ra sữa bĩu môi: “Nàng ta là thứ nữ của Tần gia, thiên phú cũng chỉ ở cấp Trung Thượng. Thánh Viện không có yêu cầu cao đối với nàng ta.”

Nam tử hỏi chuyện đầu tiên cười nói vẻ không quan tâm: “Dù Thánh Viện có đưa ra yêu cầu cao với nàng ta, các ngươi nghĩ nàng ta làm được không?”

“Chuyện này thì đúng là…” Mấy người cười khúc khích.

Mấy người họ đều đến từ hoàng tộc hoặc các thế gia lớn ở phía Nam. Mặc dù so với Tần gia ở lục địa Trung Ương thì có kém hơn một chút, nhưng họ không sợ đắc tội với Tần Phượng Nghi.

Cung Hạo luôn cảm thấy Ngu Thanh Thiển không giống phế vật như lời đồn. Cộng thêm cá cược với Kỳ Duệ, hắn quyết định ra tay trước.

Kể từ hôm gặp Cung Hạo, ngày nào Ngu Thanh Thiển trở về ký túc xá cũng nhận được một bó hoa tươi, khiến nàng vô cùng cạn lời.

“Ối chà! Hôm nay hoa lại đến nữa rồi!” Cơ Linh Song đóng cửa lại, nàng bưng một chậu hoa thủy tiên đang nở rộ cười nói với Ngu Thanh Thiển: “Bây giờ Cung Hạo không gửi hoa tươi nữa mà đổi sang gửi cây cảnh rồi.”

“Cứ đặt đó đi.” Ngu Thanh Thiển cuộn mình trên một chiếc ghế mềm đọc sách, không ngẩng đầu lên tùy ý nói một câu.

Đối với những “trẻ con” như Cung Hạo, nàng cứ việc giả ngốc cho xong.

Cơ Linh Song vừa định nói thì Hạ Oanh ôm một cái hộp mở cửa bước vào.

“Ồ, các ngươi đều ở đây sao!” Vừa vào cửa, nàng đã thấy Cơ Linh Song ôm một chậu thủy tiên, Ngu Thanh Thiển cúi đầu đọc sách, Tạ Thư đang cầm vài đồng tiền vỏ sò dùng để bói toán trên tay, lập tức cười chào hỏi.

Đôi mắt xinh đẹp của Cơ Linh Song quét qua cái hộp nàng đang ôm: “Cái gì thế?”

Hạ Oanh cười hì hì, đi đến trước mặt Ngu Thanh Thiển đưa một tay rút quyển sách đi: “Dạo này ngươi gặp vận đào hoa thật rồi.”

“Là sao?” Ngu Thanh Thiển nhướng mày hỏi.

“Đây là quà của Kỳ Duệ bên lớp 3 hệ Chiến đấu nhờ ta mang đến cho ngươi.” Hạ Oanh đẩy cái hộp trong tay đến trước mặt Ngu Thanh Thiển, nháy mắt nói: “Thanh Thiển của chúng ta tỏa sáng rồi.”

Ngu Thanh Thiển day day thái dương, không cần hỏi nàng cũng đoán ra Kỳ Duệ là ai.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương