Khởi Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Dưỡng Cả Nhà Trung Liệt

Chương 4

Trước Sau

break
Cai ngục vâng dạ, tìm một tấm ván, cẩn thận đặt Tiêu Vân Trạm đang thoi thóp lên. 
 
Vũ Hóa Thiên nhìn Tiêu Vân Trạm được khiêng đến trước mặt, cúi người ghé sát vào tai hắn. Lão cười gian xảo, nói: 
 
"Tiêu tướng quân, Hoàng thượng thương xót cho già trẻ cả phủ Trấn Quốc Công, sáng mai sẽ hạ thánh chỉ, đày cả phủ Trấn Quốc Công đến Ninh Cổ Tháp. Ngươi phải cố gắng chống đỡ đó, nếu không, đám đàn bà trẻ con của phủ Trấn Quốc Công, trên đường đến Ninh Cổ Tháp... Ha ha ha..." 
 
Tiêu Vân Trạm đột nhiên mở mắt, ánh mắt chết chóc nhìn trừng trừng về phía Vũ Hóa Thiên. 
 
[Giá trị hắc hóa của Tiêu Vân Trạm 88... 92... 94... ] 
 
Vũ Hóa Thiên bị ánh mắt của Tiêu Vân Trạm dọa cho lùi lại một bước. 
 
Ngay sau đó, Tiêu Vân Trạm kiệt sức gục đầu xuống. 
 
Vũ Hóa Thiên ôm ngực, hậm hực lườm Tiêu Vân Trạm đang sống dở chết dở. 
 
"Chết đến nơi rồi mà còn ra vẻ, đúng là không biết trời cao đất rộng!" 
 
... 
 
"Vân Trạm!" 
 
Tiêu lão phu nhân chạy một mạch đến chính sảnh, nhìn thấy Tiêu Vân Trạm nằm bất động trên tấm ván, vành mắt bà lập tức đỏ hoe. 
 
Đôi tay bà run rẩy, bà từ từ ngồi xuống bên cạnh Tiêu Vân Trạm. Nhìn toàn thân con trai đầy máu, đôi tay bà không biết nên chạm vào đâu. 
 
"Còn không mau đi gọi đại phu!" 
 
Tiêu lão phu nhân nước mắt lưng tròng, hai mắt không rời khỏi Tiêu Vân Trạm. Bà nghẹn ngào hét to. 
 
Nha hoàn thân cận của Tiêu lão phu nhân là Lục Quả gật đầu, vội vàng quay người chạy ra ngoài, lại va phải đại tẩu* Vạn Tô Vân đang vội vã chạy đến. 
 
(*Tẩu tử: Chị dâu. Đại tẩu là chị dâu cả, nhị tẩu là chị dâu hai, tam tẩu là chị dâu ba.) 
 
"Mẫu thân, tứ đệ, rốt cuộc là có chuyện gì?" 
 
Đại tẩu không để ý đến sự lỗ mãng của Lục Quả, nàng vội vàng đi đến bên cạnh lão phu nhân. Thấy toàn thân tứ đệ đầy vết thương, trong lòng nàng chợt thắt lại. 
 
"Mau đến Bình An Đường mời đại phu đến đây. Đi mau đi!" 
 
Nha hoàn Thu Nguyệt đi theo sau đại tẩu, quay người chạy ra ngoài. 
 
"A!" Nhị tẩu Diêu Văn Hồng vừa bước vào chính sảnh đã che miệng hét lên một tiếng, vội vàng lao vào, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tiêu Vân Trạm người đầy máu. 
 
"Là ai đã đánh tứ đệ thành ra thế này, có còn vương pháp hay không!" 
 
Tam tẩu Trịnh Vân Vân cũng bước vào, nhìn Tiêu Vân Trạm máu me đầm đìa, vành mắt nàng đỏ hoe, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống lã chã. 
 
"Không phải lúc tứ đệ về Kinh vẫn ổn sao, sao vào cung về lại ra nông nỗi này? Cho dù có phạm phải tội lớn tày trời, nể tình tứ đệ thắng trận trở về, cũng không nên ra tay độc ác, tàn nhẫn như vậy chứ..." 
 
"Khóc lóc cái gì, còn chưa đến lúc phải khóc." Tiêu lão phu nhân cố nén nước mắt, ánh mắt lướt qua ba người con dâu. 
 
"Ổn định mọi người trong phủ, trong phủ không thể loạn. Lập tức cho người đi dò la xem Hoàng thượng trách phạt lão tứ vì chuyện gì." 
 
Đại tẩu gật đầu: "Mẫu thân, con sẽ lập tức về nhà mẹ đẻ hỏi thăm." 
 
Đại tẩu còn chưa kịp nhấc chân rời đi, Lục Quả đã thở hổn hển chạy về. 
 
"Lão phu nhân, bên ngoài phủ toàn là thị vệ canh gác, không cho nô tỳ ra ngoài." 
 
Con ngươi của Tiêu lão phu nhân co lại, thân thể lảo đảo. 
 
Đại tẩu vội vàng lao đến đỡ lấy Tiêu lão phu nhân, lo lắng nhìn bà: "Mẫu thân!" 
 
Đôi môi Tiêu lão phu nhân run rẩy, bà hít một hơi thật sâu, cụp mắt nhìn Tiêu Vân Trạm đang hôn mê bất tỉnh dưới đất. 
 
"Đi tìm hết dược liệu trong phủ ra đây, lấy cây nhân sâm trăm năm đến cho Vân Trạm ngậm ngay." 
 
Đại tẩu nhíu mày, nhìn sang tam tẩu: "Tam đệ muội, muội chăm sóc mẫu thân cho tốt, ta đi tìm dược liệu." 
 
Tiêu lão phu nhân xua tay: "Không cần lo cho ta, mau đi đi." 
 
Tam tẩu lau nước mắt, vội vàng tiến lên đỡ Tiêu lão phu nhân. 
 
Nhị tẩu cau mày sai nha hoàn bưng một chậu nước ấm, cẩn thận lau sạch vết máu trên mặt Tiêu Vân Trạm. 
 
Đại tẩu xách váy, vừa chạy đến cửa đã nghe thấy nhị đệ muội hét lên một tiếng đầy hoảng hốt. 
 
"Không... Không... Không còn thở nữa?" 
 
Nhị tẩu ngã phịch xuống đất, chỉ vào Tiêu Vân Trạm mặt mày trắng bệch, nước mắt nàng lập tức tuôn trào. 
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc