Khởi Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Dưỡng Cả Nhà Trung Liệt

Chương 3

Trước Sau

break
Trong mắt thị vệ thoáng qua vẻ kính nể. Bị đánh năm mươi gậy mà Tiêu Vân Trạm không hề rên một tiếng nào, đúng là anh hùng. 
 
Đáng tiếc... 
 
Tiêu Vân Trạm yếu ớt nằm sấp dưới đất, không nhúc nhích, hắn nghiến chặt răng, trong mắt hằn lên tia máu. 
 
Nhà họ Tiêu hắn đời đời trung liệt, phụ huynh của hắn đều chết thảm nơi sa trường. 
 
Hắn thống lĩnh binh mã liều chết đánh thắng nước Tây Lương, bị thương nặng mà hắn vẫn bị Lương Vũ Đế gọi về Kinh thành ngay lập tức, rồi bị chụp cho cái mũ thông đồng với địch, phản quốc. 
 
Lúc ấy các tướng sĩ đều ngăn cản không cho hắn về Kinh. 
 
Một là đường xá xa xôi, trên người hắn có vết thương, sợ rằng trên đường sẽ trở nặng. 
 
Hai là có mưu sĩ nghi ngờ Lương Vũ Đế đột ngột gọi hắn về Kinh, e rằng có gian trá. 
 
Hắn đương nhiên cũng biết Lương Vũ Đế vội vàng gọi hắn về Kinh như vậy, chẳng có chuyện gì tốt đẹp, nhưng hắn không thể không về. 
 
Phụ nữ và trẻ em của phủ Trấn Quốc Công đều ở Kinh thành, hắn không dám, cũng không thể làm trái ý Lương Vũ Đế. 
 
Thế nhưng... 
 
"A!" 
 
Tiêu Vân Trạm đau đớn nhếch mép cười lạnh. 
 
Hắn không ngờ, Lương Vũ Đế lại không thể tha cho phủ Trấn Quốc Công. 
 
Lúc này, hắn đương nhiên cũng biết vì sao Lương Vũ Đế nhất quyết phải giết hắn. 
 
Đơn giản là vì nhà họ Tiêu có mấy chục nghìn tư binh*, những tư binh này chỉ nhận người của nhà họ Tiêu. Đây cũng là lý do Lương Vũ Đế kiêng kỵ, muốn giết hắn. Lương Vũ Đế sợ nhà họ Tiêu cậy binh làm càn. 
 
(*Tư binh: Binh lính được tuyển dụng và huấn luyện riêng, không chịu sự kiểm soát của hoàng đế.) 
 
 
Đội tư binh mấy chục nghìn người này là do hoàng đế khai quốc* ban cho tổ tiên nhà họ Tiêu, vì tổ tiên nhà họ Tiêu đã giúp hoàng đế khai quốc đánh chiếm giang sơn, lại còn kết làm huynh đệ khác họ. 
 
(*Hoàng đế khai quốc: Vị hoàng đế đã sáng lập ra một vương triều hoặc một quốc gia.) 
 
Những tư binh này, các đời hoàng đế đều không thể ra lệnh, chỉ nghe lời người nhà họ Tiêu. 
 
Lương Vũ Đế mới lên ngôi ba năm, đã không thể dung túng cho sự tồn tại của nhà họ Tiêu. 
 
Qua cầu rút ván, chim bay vứt nỏ... 
 
Thật đáng buồn, đáng tiếc, đáng cười... 
 
"Ha!" 
 
Tiêu Vân Trạm cười thảm một tiếng, mặc cho dòng máu tanh nồng từ cổ họng trào ra, chảy dọc theo khóe miệng xuống nền đất hôi hám, trong không khí nồng nặc mùi máu tươi. 
 
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hắn nghiến chặt răng, trong đầu vang vọng những tội danh mà Lương Vũ Đế tùy tiện gán cho hắn, nỗi căm hận dâng trào trong lòng hắn. 
 
Ông trời sao lại bất công như vậy. Nhà họ Tiêu hắn đời đời trung lương, một lòng vì nước, nam nhi đều bỏ mình nơi chiến trường, cuối cùng lại mang tội danh thông đồng với địch, phản quốc. 
 
Ông trời bất công, hắn không phục! 
 
"Phụt!" 
 
Tiêu Vân Trạm phun ra một ngụm máu tươi, đầu đập mạnh xuống vũng máu, mí mắt hắn từ từ khép lại, hơi thở yếu ớt. 
 
[Giá trị hắc hóa* của Tiêu Vân Trạm 60... 70...85...] 
 
(*Hắc hóa: Một nhân vật từ người tốt trở nên xấu xa, hoặc từ chính nghĩa trở nên tà ác, đen tối vì thù hận, tổn thương, phản bội,...) 
 
... 
 
"Ào..." 
 
Tên cai ngục hất một thùng nước bẩn lên người Tiêu Vân Trạm. 
 
Tiêu Vân Trạm đau đớn rùng mình, miệng phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, mí mắt hắn run lên, mỗi lần hít thở đều vô cùng khó khăn. 
 
Tên cai ngục thấy Tiêu Vân Trạm vẫn còn thở, bèn thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Chưởng ấn Thái giám Vũ Hóa Thiên. 
 
Vũ Hóa Thiên ghét bỏ nhíu mày, lấy khăn tay che mũi miệng. 
 
"Đưa người về phủ Trấn Quốc Công đi, cẩn thận một chút, đừng để chết trên đường." 
 
Lương Vũ Đế sợ Tiêu Vân Trạm chết trong ngục, thì sẽ không thể giải thích với người trong thiên hạ, nên đặc biệt cử lão đến xem xét, đưa người về phủ Trấn Quốc Công. 
 
Nếu Tiêu Vân Trạm chết ở phủ Trấn Quốc Công, thì chẳng liên quan gì đến hoàng gia cả. 
 
Chuyện này cũng không thể trách Lương Vũ Đế không chịu buông tha cho nhà họ Tiêu, ai bảo nhà họ Tiêu không chịu giao đám tư binh kia ra. 
 
Lương Vũ Đế có bản tính đa nghi, nằm cạnh giường sao có thể để người khác ngủ ngáy, xử lý nhà họ Tiêu cũng chỉ là chuyện sớm muộn. 
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc