Và ở ngoài biên giới phía Bắc của Đại Dận, bọn họ còn có một biệt danh mà người dân Tây Ninh – Bắc Yên mỗi khi nghe thấy đều biến sắc.
Gọi là…
Nhưng không đợi Liên Kiều có cơ hội giải thích, phía trước xe ngựa đột nhiên truyền đến tiếng đá lăn lộn xộn.
Ngay sau đó, bên ngoài xe vang lên tiếng ngựa gầy hí vang.
Chiếc xe đột ngột lắc mạnh.
“Ui –”
Tử Tô ghì chặt dây cương ngựa, Liên Kiều trong xe lập tức dùng thân mình che chắn cho Thích Bạch Thương: “Cô nương cẩn thận!”
May mắn là sau cú chao đảo thì xe ngựa cuối cùng cũng dừng ổn định lại.
Trong ánh mắt còn chưa hết bàng hoàng của Liên Kiều, Thích Bạch Thương ngồi thẳng dậy: “Tử Tô, là đá rơi sao?”
“Không hẳn vậy.”
Dừng lại hai hơi thở, Tử Tô bình tĩnh nói: “Có người từ vách núi bên đường lăn xuống, chặn đường đi rồi ạ.”
Liên Kiều há hốc mồm: “Rơi, rơi chết rồi sao?”
“Sống chết chưa rõ.”
“…”
Tuy tính cách của Tử Tô lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng làm việc lại nhanh nhẹn dứt khoát. Trong lúc Liên Kiều vẫn còn run rẩy trong xe lầm bầm ‘đêm hôm thế này đừng là ma quỷ trong núi gây chuyện chứ’, thì Tử Tô đã tiến lên kiểm tra người bị thương chặn đường kia rồi.
“Là một thiếu niên, trông khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặc áo cộc bằng vải thô, có lẽ là thợ săn vào núi đốn củi.” Tử Tô dừng lại bên xe rồi cau mày nói: “Bị ngã khá nặng, toàn thân đẫm máu, e rằng mất nửa cái mạng rồi.”
Thích Bạch Thương cầm lấy chiếc đèn gốm rồi vén rèm lên: “Đưa hắn ta vào đây.”
Liên Kiều nghe vậy vội vàng ngăn lại: “Cô nương, trời đã tối rồi, nam nữ thụ thụ bất thân, hay là…”
Thích Bạch Thương lại xê dịch cái bàn ra, nàng vén tấm che bên dưới bàn rồi lấy ra túi thuốc hành y ở bên trong.
Trên mặt nàng đã không còn vẻ lười biếng như thường ngày nữa.
“Lúc sư phụ nhận ta vào môn đã từng nói, trước khi là một nữ nhi thì ta là một thầy thuốc.”
“…”
Vốn dĩ Liên Kiều cũng không hy vọng có thể ngăn cản được, chỉ đành thở dài rồi cam chịu đi xuống cùng Tử Tô khiêng người lên.
Sau một nén hương.
Bên trong xe ngựa đang đi dọc theo đường quan đạo, Thích Bạch Thương rút cây kim bạc mảnh như lông trâu ra khỏi huyệt phong trì của người thiếu niên bị thương, rồi từ từ đứng thẳng dậy và thở dài một hơi.
Liên Kiều mở to mắt kinh hãi: “Không cứu được nữa sao?”
“Cứu được rồi.”
“Vậy thì tốt quá, nô tì còn tưởng hắn ta sắp chết trên xe ngựa của chúng ta rồi chứ.” Liên Kiều thở phào nhẹ nhõm, rồi lại không hiểu: “Nếu cứu được, tại sao cô nương lại thở dài?”
Thích Bạch Thương nhìn xuống phía dưới, mi mắt của người bị thương nặng khẽ rung động: “Ta chỉ đang nghĩ, liệu bây giờ quay đầu lại, vứt hắn về chỗ vừa đi qua thì có còn kịp không.”
Liên Kiều: “… Á?”
Thích Bạch Thương hơ cây kim trên ngọn nến rồi cất lại vào túi: “Người này bị thương nặng không phải do té ngã, mà trên người hầu hết là vết thương do đao kiếm gây ra, nhìn sơ qua thì không dưới mười vết.”
Liên Kiều đứng sững: “Tử Tử Tử Tô, mau mau mau, quay đầu xe vứt người về –”
Đương nhiên là không kịp rồi.
Lúc này, xe ngựa đã cách chỗ vừa rồi đến vài trăm dặm.
Và ẩn mình trong màn đêm, tiếng vó ngựa truy đuổi từ phía sau dần trở nên rõ ràng.
Trông thấy xe ngựa sắp sửa đi vào đường vòng trong rừng rậm.
Dưới ánh trăng, gió bỗng thổi mạnh khiến bóng cây lay động —
Tiếng ngựa hãi hùng hí vang ở phía trước, sát khí chiến đấu ở phía sau.
Lưỡi đao trắng tập kích tới, Tử Tô nghiêng eo né sang một bên để tránh thoát, nhát đao không thu lại kia chém mạnh vào thanh gỗ càng xe.
Mảnh gỗ bay tung tóe, làm con ngựa kéo xe hí lên kinh hãi.
Một luồng ánh sáng của lưỡi đao khác đuổi sát phía sau, trong lúc vội vàng, Tử Tô đành phải giơ tay dùng dao găm ngắn giấu trong tay áo chống đỡ, sau đó giật mạnh dây cương, xe ngựa lại bị buộc phải ghì cương dừng lại.