Khóa Xuân Sơn

Chương 8

Trước Sau

break

“Ha…”

Chưa kịp dằn xuống, Thích Bạch Thương đã đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Liên Kiều – người đột nhiên cũng im bặt lại.

“Cô nương, có phải người không nghe nô tì nói không?”

“Hả?”

Thích Bạch Thương chớp chớp hàng mi cong.

Có lẽ vì động tác chậm chạp, nên tay áo trượt xuống khỏi bàn tay đang che miệng, lộ ra một nốt ruồi nhỏ màu đỏ son ở gốc ngón tay trái, gần kẽ ngón cái.

Giống như một đóa hồng mai trên ngàn lớp tuyết, vô cùng sống động và quyến rũ.

“Có nghe… chứ.”

Thích Bạch Thương buông tay xuống và thu tay áo cánh sen lại, cặp mày đôi mắt lại lười biếng rũ xuống gần như nhắm hẳn lại, nàng lầm bầm một cách chậm rãi và vô cảm.

“Ngươi nói đại Nho khen ngài ấy là “nội thánh ngoại vương”, ngoài triều đình đồn rằng tài văn chương của ngài ấy có thể trị quốc, võ có thể an bang, triều đình khen ngài ấy có quân công chồng chất, lòng người thiên hạ quy phục, ngay cả sử gia khắt khe nhất cũng nói… Tạ Hầu gia tội tại đương thời, công truyền ngàn thu…”

(Đại Nho: người học vấn uyên bác.)

(Nội thánh ngoại vương: có phẩm chất cao quý bên trong và tài trị nước bên ngoài.)

Âm cuối càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhẹ, nghe như sắp ngủ thiếp đi vậy.

“Ở biên giới phía Bắc còn có đồng dao về ngài ấy nữa cơ.” Liên Kiều càng nói càng hứng thú: “Yên an chiếu bạch mã. Bước chân nhẹ như sao băng. Mối hận trăm năm một trận kết thúc. Từ nay vùng núi phía Bắc không còn danh xưng hoàng đế.”

“…”

“Nghe đến câu cuối cùng, mí mắt của Thích Bạch Thương vốn đã gần như nhắm lại, bỗng nhiên khựng lại ngay lập tức.

“Từ nay vùng núi phía Bắc không còn danh xưng hoàng đế?”

Liên Kiều không hề nhận ra, vẫn cười quay đầu lại: “Đúng vậy. Dám để Hoàng đế Tây Ninh phong đất tự lập, giờ đây mười ba châu biên giới đã được khôi phục, Tây Ninh cúi đầu xưng thần, đương nhiên là không còn danh hiệu vua chúa nữa.”

Thích Bạch Thương chống tay ngưng lại một chút, như vô tình hỏi: “Những điều này đều là ngươi dò la được từ kinh thành sao?”

Liên Kiều gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ai ở kinh thành cũng biết à?”

“Đúng vậy.”

Thích Bạch Thương: “…”

Vị Xuân Sơn Công tử này quả thực rất dễ gây hận thù.

Nàng xoay nửa vòng chiếc quạt lông công điêu khắc từ xương với hoa văn hoa cỏ, khép lại trong lòng bàn tay, Thích Bạch Thương khép mắt lại rồi khẽ thở dài: “Mẫu thân phù hộ, mong Uyên Nhi đừng dính líu gì đến người này mới được.”

“Sao cô nương lại nói vậy?” Liên Kiều vô cùng khó hiểu: “Đây là lang quân trong mộng mà các quý nữ ở Kinh thành yêu thích nhất, là mối nhân duyên tốt đẹp đầu tiên dưới gầm trời này đó!”

“Tốt chỗ nào?” Thích Bạch Thương tiện tay đặt quạt xương xuống.

“Đương nhiên là chỗ nào cũng tốt, người đó là tốt nhất mà.” Liên Kiều nói: “Đợi đến khi vào Kinh thành, chọn một ngày gặp mặt trong phủ thì cô nương sẽ rõ. Vị muội phu tương lai của người tuyệt đối là người được thế nhân công nhận là thanh quý nho nhã, có tấm lòng thánh nhân!”

“…”

Thích Bạch Thương lại cụp mắt mỉm cười khi nghe thấy điều đó.

Trên gương mặt trắng ngần như tuyết với vẻ lười biếng và hờ hững ấy, lập tức tăng thêm ba phần duyên dáng và quyến rũ, như hoa phù dung mùa xuân, khiến ngay cả Liên Kiều người đã nhìn quen cũng phải ngẩn người một chút.

“Tạ Thanh Yến, tấm lòng thánh nhân?” Thích Bạch Thương mỉm cười với vẻ khó tin hiện rõ trên khuôn mặt.

Thấy nàng không tin, Liên Kiều nghiêm túc gật đầu: “Cô nương vì lâu rồi không ở kinh thành nên mới không biết thôi, tính cách của Xuân Sơn Công tử ở kinh thành được người người ca ngợi đấy.

“Kể cả nếu không tính ba mươi vạn quân Trấn Bắc dưới trướng của ngài ấy…”

Thích Bạch Thương chậm rãi tựa lại vào bàn, giọng nói nhẹ như khói: “Nghe nói đội kỵ binh trong phủ Định Bắc Hầu có một cái biệt danh gì đó, đúng không?”

“…”

Sắc mặt Liên Kiều cứng đờ.

Trong phủ Định Bắc Hầu có một đội quân nổi danh triều chính, uy hiếp cả biên giới phía Bắc, tên là Huyền Khải Quân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc