Khóa Xuân Sơn

Chương 44

Trước Sau

break

Giữa vô vàn ánh mắt kinh ngạc và thèm thuồng chẳng hề che giấu, Tạ Thanh Yến càng thêm “thanh khiết” đến lạ thường, ngay cả ánh mắt đánh giá Thích Bạch Thương cũng ôn nhuận nho nhã, chẳng hề mang theo chút mạo phạm nào.

Chỉ là… so với tất cả ánh mắt thèm thuồng và tràn đầy dục vọng ngay tại nơi đây, vẻ đoan chính ngay thẳng của hắn lại khiến Thích Bạch Thương cảm thấy lạnh lẽo như có lưỡi dao đang kề vào cổ mình.

Ánh nhìn của hắn khiến nàng nhận ra, mình chẳng qua chỉ là một bộ xương khô được kiếp người tô vẽ, chuyện sống chết chỉ trong một ý niệm thoáng qua của hắn mà thôi.

Tuyệt đối không thể để hắn chú ý đến, chỉ một chút cũng không được!

Suy nghĩ ấy vừa vụt qua, ngay khi chiếc nón che mặt rơi xuống đất, nàng y nữ vừa khiến cả sảnh im lặng như tờ đã cúi mình hành lễ:

“Dân nữ bái kiến điện hạ và Tạ Hầu gia.”

“…”

Tạ Thanh Yến khẽ thở dài trong lòng.

Giọng nói trong trẻo ấy đã vọng vào tai hắn hai lần rồi… vẫn là cảm giác kì diệu khiến thần hồn hắn như được vuốt ve một cách êm dịu…

Quả nhiên là nàng…

Y nữ Ly Sơn, đại cô nương Thích gia.

Nếu không nhờ duyên tái ngộ ở Chiêu Nguyệt Lâu thì suýt nữa ngay cả hắn và Vân Xâm Nguyệt cũng bị nàng che mắt mất rồi.

Chỉ là…

Tạ Thanh Yến khẽ nhướng mày.

Dường như ánh mắt kiên định đối diện với hắn qua lớp màn sa ban nãy chỉ là ảo ảnh thoáng qua mà thôi. Ngay khi chiếc nón che mặt rơi xuống, y nữ nọ lập tức rũ mắt cúi đầu, chỉ còn thấy chiếc cổ trắng ngần và vệt ửng hồng nhàn nhạt nơi đuôi mắt, mong manh như một đóa hoa tàn.

“Như vậy… có thể cho phép dân nữ chữa trị cho Uyển Nhi cô nương được chưa ạ?” Giọng y nữ khe khẽ, vừa gấp gáp vừa run rẩy yếu ớt. Giống như một đóa sen tuyết tuyệt sắc đang run rẩy trong cơn gió dữ.

“…”

Vẻ âm u tĩnh mịch bao trùm nơi đáy mắt của Tạ Thanh Yến.

Đối với hắn, việc tháo mặt nạ và khoác lên “lớp da” khác là chuyện đã quá đỗi quen thuộc..

“Được, đương nhiên là được.”

Cuối cùng nhị Hoàng tử Tạ Thông cũng hoàn hồn, hắn ta vội vàng hắng giọng rồi thân thiết cúi người định đỡ nữ y dậy: “Y giả, mời đứng lên.”

Nhưng Thích Bạch Thương lại nhanh hơn một bước, nàng dập đầu tạ ơn, sau đó khéo léo tránh khỏi tay hắn ta: “Đa tạ điện hạ.”

Dứt lời, nàng xách hộp thuốc rồi đi về phía bình phong.

“Không… không được!” Mấy tỳ nữ vội vàng đỡ Tống thị dậy, bà ta giận dữ hét lên: “Điện hạ, ngàn vạn lần đừng để ả chữa trị cho Uyển Nhi!”

Cuối cùng Tạ Thông cũng nhớ đến vị di mẫu bị quên lãng từ lâu, hắn ta nhíu mày quay lại: “Vừa nãy di mẫu đã ngăn cản y nữ tháo nón, giờ thì sao nữa? Chẳng lẽ di mẫu quen biết vị y nữ này?”

Tống thị cứng đờ cả người, bà ta vô thức quay đầu, đối diện với Thích Bạch Thương đang đứng nghiêng người nhìn mình, đôi mắt trong veo lạnh lẽo như băng.

Lòng Tống thị chợt run lên: “Ả ta là…”

Nhưng bà ta còn chưa kịp thốt hết câu thì đã chạm phải ánh mắt kì lạ của Tạ Thông.

Hắn ta đang nhìn theo bóng lưng thon thả của nữ y, dục vọng tham lam trong đáy mắt suýt đã phá vỡ vẻ thân thiện giả tạo mà hắn luôn cố gìn giữ. Đến khi nhận ra ánh mắt của di mẫu, hắn ta vội vàng quay lại, giọng nói thúc giục ẩn chứa cả sự uy hiếp: “Di mẫu?”

Tống thị cắn mạnh đầu lưỡi, gắng gượng nuốt lời định nói vào trong lòng.

Không, không được.

Trước khi Thích Bạch Thương gả làm thiếp cho tên công tử ăn chơi trác táng kia, bà ta sẽ không để nàng leo lên cành cao như nhị Hoàng tử này đâu!

Đến lúc đó… phủ Quốc công còn làm gì được nàng nữa?

“Có lẽ Quốc công phu nhân lo lắng thân phận ta thấp kém, sợ y thuật không tinh, làm lỡ việc của Uyển Nhi cô nương.”

Thích Bạch Thương liếc mắt đã nhìn thấu ý đồ của Tống thị, nhưng nàng vẫn thuận theo bà ta.

“Xin phu nhân yên tâm, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình, không phụ sự kỳ vọng của người đâu ạ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc