“Lúc đó cảnh tượng hỗn loạn lắm, vệ binh Lang Viên kéo ả đi rồi. Các vị khách quý đều bận tâm chăm sóc Uyển Nhi cô nương, chẳng ai để ý đến sống chết của vũ cơ kia nữa.”
“Công chúaChinh Dương…”
Thích Bạch Thương nhíu mày. Nàng vẫn nhớ câu nói vô tình nghe được khi đứng ngoài cửa phòng của đại phu nhân:
【Ta lo công chúa Chinh Dương sẽ…】
Xem ra, đại phu nhân đã sớm dự liệu được việc công chúa Chinh Dương sẽ nhằm vào Uyển Nhi.
Liên Kiều đi bên cạnh phụ họa: “Cũng chẳng lạ gì. Công chúa Chinh Dương nổi tiếng ghen tuông bậc nhất Kinh thành mà. Trông thì yếu đuối vậy thôi, nhưng chỉ cần là chuyện liên quan đến Tạ Thanh Yến thì dù chỉ một chút nàng ta cũng không dung thứ cho ai đâu. Đúng không?”
Câu cuối cùng là muốn hỏi tiểu đồng kia.
Tiểu đồng ngập ngừng trong chốc lát, sau đó vừa vội vã bước đi vừa kể lại: “Ba năm trước, tiệc trưởng thành của Tạ Hầu gia được tổ chức trong cung. Chỉ vì sau khi uống hơi quá chén, ngài ấy nắm lấy tay trái của một vũ cơ rồi ngắm gì đó rất lâu, thế là công chúa Chinh Dương lập tức nổi cơn thịnh nộ sau yến tiệc hôm đó.”
Liên Kiều chưa từng nghe chuyện này nên tò mò hỏi dồn: “Nàng ta đã làm gì?”
Tiểu đồng nhỏ giọng kể tiếp: “Công chúa sai người bôi mật lên tay trái của vũ cơ đó, sau đấy nhét vào hộp nuôi đầy sâu độc, để mặc chúng rỉa suốt ba ngày. Đau đớn đến mức vũ cơ nọ ngất đi mấy lần, cuối cùng quằn quại đến mức cắn lưỡi tự vẫn. Khi đó, bàn tay trái trên thi thể chỉ còn trơ lại xương trắng lẫn thịt nát, chẳng còn ngón tay nào nguyên vẹn.”
“…!”
Liên Kiều rùng mình, mặt mày trắng bệch, thôi không lên tiếng nữa.
Tiểu đồng lại nói: “Thánh thượng chỉ có một công chúa, khó tránh khỏi sủng ái quá mức, nhưng đánh giết vài hạ nhân cũng thôi đi, ai ngờ đến cả Uyển Nhi cô nương cũng…”
“Đều là người, đều là sinh mạng do mẫu thân mang nặng đẻ đau mười tháng mới chào đời… Sao có thể ‘thôi’, sao có thể cho qua được hả?”
Thích Bạch Thương vẫn luôn im lặng lại đột nhiên lên tiếng.
Giọng nói lạnh lẽo quyết liệt ấy khiến tiểu đồng ngẩn cả người, hắn vô thức quay đầu nhìn nàng.
Nhưng rồi hắn lại vội cúi đầu: “Đến rồi, đại cô nương. Phía trước là Quan Lan Uyển, trưởng công tử ở Đông sương.”
Thích Bạch Thương biết quy củ trong phủ rất nghiêm ngặt với hạ nhân, nên nàng gật đầu: “Nếu ngươi không tiện vào thì cứ đi đi. Chuyện còn lại để ta lo.”
“Đa tạ cô nương thông cảm.”
Tình hình ở Lang Viên chưa rõ, Thích Bạch Thương không dám chậm trễ nên nhanh chân bước vào sân.
Liên Kiều vội theo sau.
Trong phủ Quốc công tôn ti trật tự rõ ràng, đừng nói hạ nhân, ngay cả Thích Bạch Thương cũng là lần đầu tiên đặt chân đến chính viện.
Người trong phủ đều biết, tuy Thích Thế Ẩn không phải con ruột, nhưng Khánh Quốc Công vô cùng yêu quý hắn ta, còn đặc biệt cho phép hắn ta sống tại Đông sương Quan Lan Uyển – cùng viện với mình – từ nhỏ.
Qua mấy hòn non bộ và cầu đá nhỏ xinh trong vườn, khu nhà chính năm gian rộng lớn của Quan Lan Uyển thấp thoáng hiện ra trước mắt, khu kiến trúc trang nghiêm hướng về phía Nam đó chính là nơi ở của Khánh Quốc Công.
Thích Bạch Thương chẳng thèm nhìn lấy một lần, nàng vòng qua lối nhỏ và hành lang có mái che, đi thẳng về hướng Đông sương.
Lúc hai người vừa tới, đúng lúc có một thư đồng bước ra khỏi phòng, đang quay lưng định khép cửa lại. Hắn nghe thấy tiếng động nên quay đầu nhìn, nào ngờ trông thấy Thích Bạch Thương đeo màn sa mỏng, thế là hắn ngẩn ra: “Ngươi…”
Cả sảnh đường lặng ngắt như tờ.
Sau tấm bình phong có mấy tiếng nuốt nước bọt khe khẽ của đám công tử quyền thế. Ngay cả nhị Hoàng tử Tạ Thông đứng đầu cũng bất giác nhích chân về phía cô gái.
Mà gương mặt của Tống thị đang quỳ rạp dưới đất cũng trở nên méo mó vì ghen ghét và sợ hãi, bà ta vô thức liếc nhìn sang bên cạnh…
Chỉ có Tạ Thanh Yến vẫn đứng sừng sững như tảng đá, tựa như dòng nước sâu lững lờ trôi qua thật êm đềm.