“Vậy thì đơn giản rồi!” Liên Kiều nhích lại bên cạnh Thích Bạch Thương: “Đợi hai hôm nữa, Uyển Nhi cô nương và mọi người cầu phúc ở chùa Hộ Quốc về, bảo nàng ấy tìm cớ đi gặp Định Bắc Hầu một lần, nói giúp cho người!”
“Không được.”
Cặp mắt của Thích Bạch Thương trở nên lạnh lùng: “Uyển Nhi chưa xuất giá, nếu gặp riêng đàn ông lạ, một khi bị người ta nắm được sơ hở, bảo muội ấy phải xử lý thế nào?”
Liên Kiều nói gấp: “Cô nương, người vì hủy hôn mà không màng đến bản thân, đối chất trực tiếp với Lăng Vĩnh An giữa phố rồi, chỉ là để Uyển Nhi cô nương đi gặp riêng…”
“Chuyện này không được nhắc lại nữa.” Thích Bạch Thương hiếm hoi hạ giọng lạnh xuống: “Uyển Nhi khác ta, thanh danh của muội ấy chưa từng bị tổn hại, nổi tiếng khắp kinh thành, muội ấy nên có phu quân mình yêu mến và tương lai tốt đẹp nhất. Ta bảo vệ thanh danh cho muội ấy còn không kịp, sao có thể kéo muội ấy cùng sa vào bùn lầy chứ?”
Thấy Thích Bạch Thương thật sự nổi giận, Liên Kiều đành phải vâng lời, mím môi im lặng để nàng bôi thuốc.
Sau khi bôi thuốc xong cho Liên Kiều, Thích Bạch Thương mới tựa nghiêng vào gối đệm trên ghế, kéo tay áo lên, dùng thuốc mỡ thoa lên bàn tay đang ửng đỏ của mình.
Thuốc mỡ trắng tuyết chấm qua nốt ruồi đỏ, tựa như một cánh hoa mai rụng.
Cảm giác mát lạnh thấm sâu vào thớ thịt, khiến Thích Bạch Thương nhớ lại âm thanh xé gió khi chiếc chén trà kia rơi xuống từ trên không.
Sự quen thuộc đó khiến lưng nàng hơi lạnh.
Dưới chiếc mặt nạ ác quỷ đêm hôm đó, phải là hắn không…
Tu La ác sát và ôn nhu như ngọc, thật sự có thể là cùng một người sao?
Trong mắt của cô gái thoáng lên sự do dự và không chắc chắn, cuối cùng tất cả ngưng lại thành một tiếng thở dài lười biếng:
“Chỉ mong là không phải.”
Bằng không, nàng gặp phải rắc rối lớn rồi.
—
Cùng lúc đó, lầu hai của Chiêu Nguyệt Lâu, Đông Các.
Khi Vân Xâm Nguyệt giải quyết xong mọi việc bên ngoài rồi trở về nhã các thì Thích Thế Ẩn đã không còn ở đó nữa.
“Huynh đã nhắc chuyện sổ sách với Thích Thế Ẩn rồi chứ?” Vân Xâm Nguyệt vừa nhón lấy một quả nho, vừa nhìn bóng lưng người đang lẳng lặng đứng bên cửa sổ ngắm cảnh chiều muộn.
“Chưa.”
“Sao vậy?” Ngón tay đang bóc vỏ nho của Vân Xâm Nguyệt hơi khựng lại: “Huynh vẫn chưa hoàn toàn tin hắn sao?”
“Sổ sách chỉ là suy đoán, chưa hề được kiểm chứng. Ngay cả khi có thật thì cũng chẳng rõ tung tích, nói với hắn cũng không có tác dụng cho việc điều tra.”
Tạ Thanh Yến xoay người, hướng vào trong phòng.
Trong ánh đèn dầu ấm áp, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ dịu dàng khiến lòng người an ổn đến lạ thường.
Nếu không phải từng thấy hắn lạnh lùng hành hình kẻ địch bằng dầu sôi, có lẽ Vân Xâm Nguyệt đã tin vào vẻ ngoài ôn hòa này của hắn rồi.
Nhưng Vân Xâm Nguyệt vẫn gật đầu, xem như chấp nhận lời giải thích đó: “Từ Kỳ Châu đến Kinh thành xa xôi vạn dặm, thân binh của huynh lại gây ra động tĩnh quá lớn, thôi thì cứ để ám vệ Phi Y Lâu âm thầm điều tra đi.”
“Đừng bỏ sót dù là chi tiết nhỏ nhặt nhất.”
“Hiểu rồi.”
Vân Xâm Nguyệt ném quả nho đã bóc vỏ vào miệng, xong chuyện chính, y liền ung dung tựa người vào cột nhà: “Xưa nay huynh chẳng quan tâm đến chuyện không liên quan đến mình, sao hôm nay lại chủ động giúp đại cô nương của Thích gia? Chẳng lẽ là muốn lấy lòng Thích Thế Ẩn?”
Tạ Thanh Yến dừng lại bên chiếc đèn đồng đặt trên sàn nhà, hắn hơi nghiêng người rồi nở nụ cười mỉm: “Giúp?”
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng che chắn ngọn nến tàn đang lay lắt trước gió.
“Huynh thật sự nghĩ… nàng ta đến để níu kéo à?”
“Ý của huynh là nàng ta chỉ đang diễn kịch thôi à?” Vân Xâm Nguyệt khẽ rít lên: “Không thể nào? Khuê các thục nữ coi trọng danh tiết nhất, nàng ta làm ầm ĩ như vậy, mang tiếng xấu thèm chồng khắp cả Kinh thành, nếu còn không chịu gả vào phủ Bình Dương Vương thì sau này ai dám hỏi cưới nữa chứ.”