“Có gì mà ta không dám, mang giấy bút lại đây!”
Lăng Vĩnh An cười lạnh: “Hôm nay Lăng mỗ lập lời thề tại đây, chư vị có mặt làm chứng —— Cho dù cả đời không lấy vợ, thì Lăng Vĩnh An ta cũng tuyệt đối không cưới cô gái quê xấu xí không có tài đức như ngươi!”
Trong lúc lập lời thế, giấy bút đã được mang tới từ Chiêu Nguyệt Lâu.
Tùy tùng Lăng gia muốn khuyên thì bị Lăng Vĩnh An đá một cái, thế là đành phải khom lưng làm bàn, kê giấy cho Lăng Vĩnh An viết.
Thích Bạch Thương bình tĩnh đứng giữa những lời bàn tán và giễu cợt, chờ đợi màn kịch mà chính mình sắp xếp đi đến hồi kết.
Mà trong vô số ánh mắt đang nhìn, có một ánh mắt đến từ lầu hai của Chiêu Nguyệt Lâu.
Bên trong Đông Các – Chiêu Nguyệt Lâu.
Tạ Thanh Yến đứng bên cửa sổ, đôi mắt đen láy cúi nhìn cảnh tượng huyên náo ngoài lầu, áo bào phấp phới trong gió tựa như tuyết trắng, tư thế thanh cao tuyệt mỹ.
Vân Xâm Nguyệt thì ở trong phòng, cầm quạt ngăn Thích Thế Ẩn đang định đến gần cửa sổ xem: “Thích đại nhân, việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn, ngươi yên tâm, có Tạ đại nhân ở đây, nể mặt lệnh muội Uyển Nhi, ngài ấy chắc chắn sẽ……”
Y ho nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng khuyên ngăn được Thích Thế Ẩn, lúc này mới trở lại bên Tạ Thanh Yến định giải thích.
Chợt thấy người nọ cụp mắt, ngón tay đậy nắp tách trà lại, dửng dưng ngạo mạn nói một câu: “Giọng của nàng ta hơi quen tai.”
Vân Xâm Nguyệt sửng sốt: “Ai?”
“Đại cô nương của Thích gia, Thích Bạch Thương.”
“……?”
Vân Xâm Nguyệt định truy hỏi thì thấy ánh mắt Tạ Thanh Yến hướng về phía sau. Nhớ ra Thích Thế Ẩn đang ở sau tấm bình phong, thế là Vân Xâm Nguyệt đành tạm không hỏi.
Bên ngoài.
Nét chữ nguệch ngoạc dừng lại ở chỗ ký tên, Lăng Vĩnh An đứng thẳng dậy, sốt ruột nhìn quanh: “Bùn đỏ đâu? Bùn đỏ đâu?”
Thích Bạch Thương cầm một cây châm, vừa định tiến lên thì chợt nghe tiếng xé gió vang lên từ lầu hai Chiêu Nguyệt Lâu.
Quen thuộc đến mức khiến lưng nàng lạnh toát.
“Phịch!”
“Xoảng ——”
Vừa giống vừa khác với sát khí bao vây trong rừng rậm, lần này thứ bay tới là một tách trà.
“Định Bắc Hầu thật sự là lòng tốt làm hỏng việc, sao lại có thể chưa rõ tình hình mà đã lên tiếng định hôn sự cho cô nương chứ!”
Trong xe ngựa trở về phủ, Liên Kiều xé toạc miếng vải để xả giận: “Khó khăn lắm mới bắt Lăng Vĩnh An thề thốt lập giấy, chỉ còn thiếu một bước nữa thôi, giờ lại hoàn toàn công cốc rồi! Ái… đau đau đau…”
Ngón tay của Thích Bạch Thương khi bôi thuốc cho nàng ta nhẹ nhàng hơn: “Đúng vậy.”
Liên Kiều cau mày, vừa vắt óc suy nghĩ làm sao để an ủi cô nương nhà mình. Thì nghe thấy bên cạnh thở dài chầm chậm một tiếng: “Thuê bà đồng khóc mướn, đã tốn của ta năm ngày tiền khám bệnh rồi. Công cốc rồi.”
“…?” Liên Kiều bực bội nhưng bất lực: “Cô nương, đây có phải là vấn đề không? Vấn đề là kế hoạch mượn Lăng Vĩnh An gây chuyện để hủy hôn đã thất bại hết rồi, sao người nhìn chẳng có chút lo lắng nào vậy?”
“Vốn dĩ cũng chỉ là tiện tay làm sau khi về kinh thôi.” Thích Bạch Thương ngước mắt lên, chấm thêm chút thuốc mỡ lên trán Liên Kiều: “Ngày tháng còn nhiều, cần gì phải quá lo lắng chứ?”
“Ngày tháng còn nhiều sao? Cô nương không nghe Tạ Thanh Yến nói sao, trong vòng một tháng ngài ấy sẽ đến nhà họ Thích hạ sính lễ rồi!”
“…”
“Liên Kiều vừa bị chọc đã nóng tức giận, Thích Bạch Thương đành phải tạm dừng tay, chờ đối phương làm ầm ĩ xong.
“Tạ Thanh Yến là cháu ruột của Hoàng Thượng, vốn đã nói lời giữ lời, giờ lại còn lôi ra danh xưng của Trưởng Công chúa, lời này vừa thốt ra, hôn sự của cô nương càng thêm vững chắc rồi!”
Liên Kiều lầm bầm, bỗng mắt sáng lên: “Cô nương, người nói Định Bắc Hầu có phải vì danh tiếng của nhà họ Thích và Uyển Nhi cô nương nên mới lên tiếng làm chủ, thúc đẩy chuyện này không?”
Thích Bạch Thương qua loa “Ừ” một tiếng: “Cũng có thể.”