Khóa Xuân Sơn

Chương 23

Trước Sau

break

“Vân Tam! Vân Tam! Ngươi đang ở bên trong hả Vân Tam?”

“……”

Trong phòng, khóe miệng của Vân Xâm Nguyệt giật giật.

Tạ Thanh Yến hơi nhướng mày: “Nghĩa huynh của huynh?”

“Nghĩa huynh của huynh thì có!” Vân Xâm Nguyệt vô thức mắng lại, sau đó nhăn nhó mặt mày: “Sao ta lại quên chứ, tên xúi quẩy này ngày nào cũng cắm rễ ở chốn ăn chơi, hôm nay ta không nên vào Chiêu Nguyệt Lâu mà.”

Tạ Thanh Yến: “Con cháu ở Thượng Kinh?”

Vân Xâm Nguyệt thở dài rồi đứng dậy đi về phía cửa: “Đích thứ tử của phủ Bình Dương vương, tay ăn chơi số một Thượng Kinh, tên Lăng Vĩnh An.”

Lời còn chưa dứt, một tiếng rống vọng vào phòng:

“…… Chúc mừng cái đầu ngươi! Ai thèm lấy cái đồ xấu ma chê quỷ hờn nhà họ Thích chứ! Ông đây muốn từ hôn, từ hôn!!”

“Từ hôn?”

Tại phủ Khánh Quốc Công, bên trong một khoảnh sân nhỏ rách nát, nằm ở một góc của khu nhà ngang phía Tây.

Nghe Liên Kiều xông vào sân nói như thế, thế là Tử Tô mặt không đổi sắc đứng thẳng người: “Ai nói?”

Liên Kiều đặt chồng y thư điển tịch trong lòng xuống, thở không ra hơi nói: “Có một quyển sách rơi dưới giường trong xe ngựa, lúc ta cúi xuống nhặt thì nghe bọn tạp dịch bàn tán.”

“Có thật là Lăng Vĩnh An nói không?”

“……”

Liên Kiều tựa vào cột trụ hành lang, thật lâu sau mới ổn định lại hô hấp.

Sắc mặt nàng ấy vẫn đỏ bừng, không rõ là do chạy hay do tức giận: “Cả Thượng Kinh đều biết rồi, sao có thể là giả được? Cái tên Lăng Vĩnh An đó uống say ở Chiêu Nguyệt Lâu, bôi nhọ thanh danh của cô nương trước mặt mọi người! Bên ngoài đều đồn, nói là dung mạo của cô nương như Vô Diệm, cực kỳ khó coi, hắn còn, còn ngay trước mặt nhiều người như vậy — Làm loạn đòi từ hôn!”

“Hắn muốn chết phải không?” Tử Tô siết chặt quyền.

“Đây không phải chuyện tốt sao.”

“Tốt chỗ nào –” Tử Tô bỗng khựng lại rồi nhíu mày: “Cô nương, người tỉnh lại khi nào thế?”

“Trong viện ồn như thế, ta muốn không tỉnh cũng khó.”

Thích Bạch Thương chậm rãi bước ra khỏi phòng, thấy hai nha hoàn đều kinh ngạc và phẫn nộ, nàng không kìm được mà bật cười: “Trên đường đến kinh đô, chẳng phải các ngươi không thích hôn sự này sao, sao bây giờ…… lại đổi ý thế?”

“Đương nhiên là không giống nhau rồi cô nương!” Liên Kiều lo lắng: “Nếu bị hủy hôn, lại còn bị cái thứ chó má tai tiếng như Lăng Vĩnh An gây chuyện đòi hủy hôn như thế, sau này cô nương còn làm sao để bàn chuyện hôn nhân? Gia đình nào ở kinh thành còn dám rước cô nương vào nhà nữa chứ!?”

“Vậy thì không bàn chuyện hôn nhân nữa, làm một thầy lang rong ruổi khắp thiên hạ thôi.

“Cô nương! Đây không phải lúc nói đùa!” Liên Kiều tức giận dậm chân.

Tử Tô lại nhận ra điều gì đó: “Cô nương không bất ngờ sao?”

“Ừ… vẫn có chút bất ngờ.” Thích Bạch Thương dừng lại một chút: “Hủy hôn đến quá nhanh, ta còn chưa kịp chuẩn bị nữa.”

Liên Kiều ngẩn người: “Cô nương đã liệu trước rồi sao?”

Thích Bạch Thương không trả lời, còn Tử Tô thì nhớ lại lời nói đầy ẩn ý của cô nương nhà mình khi mới vào phủ ban ngày —

[Ngươi nói, Lăng Vĩnh An nếu nghe được lời đồn trước cổng phủ hôm nay, thì sẽ phản ứng thế nào?]

Tử Tô như như nhận ra điều gì đó.

“Không nên chậm trễ” Thích Bạch Thương nói: “Mang theo hòm thuốc, cùng ta ra khỏi phủ đi đến Chiêu Nguyệt Lâu nào.”

Liên Kiều kinh hãi biến sắc: “Đó là lầu xanh, cô nương đến đó làm gì??”

“Đương nhiên là đi cầu xin hắn thương xót, đừng hủy hôn với ta nữa chứ sao.”

“Phủ Bình Dương vương, Lăng Vĩnh An?”

Giọng của người nọ trong trẻo chầm chậm, từ tốn thốt ra từng chữ, tựa như muốn vớt bóng trăng in bóng trên mặt hồ.

“Giọng hắn to như vậy, cứ mặc xác hắn đi.” Vân Xâm Nguyệt khoét tai một cách khó chịu: “Huynh vốn dĩ rất ít khi về kinh, không có ấn tượng với tên công tử bột này cũng là chuyện bình thường. Dựa vào quân công và danh tiếng của Bình Dương Vương phủ, nên hắn làm điều xấu ở kinh thành mà không ai dám quản, cả kinh đô đều biết đến danh tiếng xấu xa của hắn.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc