Khóa Xuân Sơn

Chương 22

Trước Sau

break

Giọng nói của người đó khẽ khàng như lời thì thầm dịu dàng bên tai, nhưng ánh mắt lại che khuất dưới hàng mi dài rủ xuống, không thể nhìn rõ.

“Đúng vậy. Hiện nay trong giới ngoại thích của Đại Dận, nếu nhà họ Tống xưng thứ hai, thì ai dám nhận thứ nhất? Nhà họ An cũng không thể sánh bằng.”

Vân Xâm Nguyệt phe phẩy quạt rồi cười lạnh: “Thật đáng thương cho An Thái phó đã nhiều tuổi, lại còn phải chạy ngược chạy xuôi vì Tam Hoàng tử là cháu ngoại này, chẳng phải là muốn bảo vệ nhà họ An—”

Lời nói bỗng dưng dừng lại.

Một lát sau, Vân Xâm Nguyệt với thần sắc khó tả nhìn sang Tạ Thanh Yến đối diện: “Trước đây ta đã cảm thấy, hình như ngươi rất rõ về kẻ chủ mưu đằng sau vụ án ngân lượng cứu trợ thiên tai, giờ đây thậm chí còn muốn dùng người bên cạnh Nhị Hoàng tử làm lưỡi dao… Chẳng lẽ, vụ án này có liên quan đến nhà họ An hay thậm chí là Tam Hoàng tử sao?”

Trong lúc nói chuyện, Vân Xâm Nguyệt vô thức ngồi thẳng người, chăm chú nhìn phản ứng của Tạ Thanh Yến, cố gắng nhận ra điều gì đó.

Đáng tiếc là khiến y thất vọng rồi —

Cặp mày đôi mắt của người đó như lông nhẹ rơi xuống vực sâu, không hề gợn sóng.

“Án đã giao ra rồi, thì không liên quan gì đến ta nữa. Vân Tam công tử muốn biết gì thì cứ đi hỏi Thích Thế Ẩn là được.”

“…” Vân Xâm Nguyệt bật cười vì tức giận, đập mạnh xuống chồng giấy tờ và văn thư trên bàn: “Nếu huynh thật sự không quản, thì những thư từ qua lại tịch thu từ những kẻ truy sát đến từ Kì Châu này tính là gì? Còn tên thiếu niên Kì Châu bị huynh giấu ở sơn trang dưỡng vết thương kia tại sao không giao luôn cho Thích Thế Ẩn luôn đi?”

Tạ Thanh Yến bị vạch trần cũng lười che giấu nữa: “Quân đi hai đường, đương nhiên là dùng đường chính để hợp lệ, dùng đường phụ để thắng.”

“Ta không thích nghe cái lý luận hành quân đánh trận của huynh đâu.” Vân Xâm Nguyệt xua tay: “Nói tiếng người đi.”

“Thích Thế Ẩn quá chính trực trong cách làm người, khó mà tìm đường tắt.” Tạ Thanh Yến ngoảnh đầu nhìn lại, cười như không cười nhìn Vân Xâm Nguyệt: “Một số thủ đoạn gian tà, chỉ có nhân vật như Vân Tam công tử mới có thể suy tính chu toàn, vạn sự không sai.”

Vân Xâm Nguyệt: “…”

Vân Xâm Nguyệt: “?? Huynh đừng nghĩ là ta nghe không ra huynh đang mắng ta nha!”

Tạ Thanh Yến nhìn sang bàn làm việc trước mặt Vân Xâm Nguyệt: “Đã có thu hoạch gì chưa?”

Dù không muốn lắm nhưng Vân Xâm Nguyệt vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt, y thừa nhận: “Mặc dù trong thư tín không nhắc đến rõ ràng, nhưng ta suy đoán mục đích bọn chúng truy sát thiếu niên đó ngoài việc diệt khẩu, thì còn muốn lấy đi thứ gì đó trên người hắn.”

“Vật chứng?”

Trên bàn có cây nến thơm, ngọn lửa chập chờn, trong lúc suy nghĩ, Tạ Thanh Yến như vô thức dùng phần thịt ở đầu ngón tay quẹt qua ngọn lửa.

Vân Xâm Nguyệt cũng gật đầu: “Lại còn là vật chứng lợi hại có thể mang theo bên người.”

Lửa nến liếm qua đầu ngón tay, cảm giác đau rát lan khắp cơ thể ngay lập tức.

Tuy nhiên, Tạ Thanh Yến lại như không hề cảm thấy, chàng ngước mắt lên: “Nếu đã bị truy sát, vậy vì sao hắn lại hướng về kinh thành?”

“Nếu không phải là đường cùng, vậy thì chỉ có thể là đến kinh thành để cáo trạng lên Vua mà thôi…”

Ánh mắt của Vân Xâm Nguyệt đột nhiên kinh hãi—

“Thiếu niên kia mang theo sổ sách!”

“Sổ sách.”

Hai giọng nói đồng thời vang lên.

“Thảo nào, thảo nào bọn chúng lại không tiếc tất cả, ngàn dặm truy sát thiếu niên này……”

Ngay lúc Vân Xâm Nguyệt kích động khó kiềm chế thì tiếng ồn ngoài phòng chợt vọng vào lấn át giọng của y.

“Nếu người bao trọn lầu hai nhã các là Vân Tam công tử, tại sao ta không thể vào? Ta và hắn là huynh đệ kết nghĩa! …… Cái gì mà người ngoài, ngươi thì biết cái gì! Vân Tam là nghĩa đệ của ông đây!”

Một giọng nam oang oang say khướt vang vọng khắp lầu, như vịt đực đang kêu gào:

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc