Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Ép Hôn Nàng Hầu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Rõ ràng là anh ta không nhớ tôi. Tôi nhướn mày. "Tôi không phải là sinh viên. Tôi là giáo sư," tôi nói một cách gay gắt. Lông mày anh ta nhíu lại. "Giáo sư Nora Woulfe. Tâm lý học.“
Tôi đưa tay ra và anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào nó như thể đó là một khẩu s.ú.n.g lục đã lên đạn để b.ắ.n anh ta. Tôi vẫn đứng yên, chờ anh ta bắt tay, và thay vào đó một con bướm đậu trên đầu ngón tay tôi.
Đôi cánh của nó vỗ chậm rãi.
Alec đưa tay ra sau lưng, trước khi tôi nhận ra những đốm đỏ của thứ gì đó trông giống như máu. “Tay tôi hiện không thích hợp để bắt tay chào hỏi. Cô muốn gì, Giáo sư Woulfe? Xem xét những bi kịch của tuần này, có vẻ không khôn ngoan khi đi lang thang một mình.”
Cảm thấy xấu hổ, tôi hạ tay xuống, mắt dõi theo con bướm đang bay dần xuống con đường tối tăm trong nhà kính.
"Tôi muốn đi tham quan", tôi nói, hắng giọng. "Tôi mới vào trường đại học và muốn biết khuôn viên."
"Khu đất đó." anh ta nghiến răng, "nằm bên ngoài nhà kính của tôi, không phải bên trong. Nếu cô muốn tham quan, có lẽ hãy tham gia một trong những chuyến tham quan dành cho sinh viên mà tôi chắc rằng họ sẽ tham gia hầu hết các ngày."
Tôi cau mày nhìn anh ta. "Anh lúc nào cũng chào đón người khác thế này à, hay là vì tôi là phụ nữ trong ngành học thuật nên anh thấy khó chịu?"
“Cô có thể tìm một con gà trống và quyến rũ nó. Cút đi, Giáo sư Woulfe, và đừng bao giờ quay lại. Tôi nhắc lại lần nữa đừng bao giờ bước chân vô đây. Anh không được chào đón ở đây. Nơi này đầy chất độc, mà tôi là người nguy hiểm nhất.”
"Đó có phải là lời đe dọa không?" Tôi thì thầm.
Tiếng sấm rền đủ lớn để làm rung chuyển các bức tường. Mưa bắt đầu đổ xuống, trút xuống không thương tiếc. Đôi mắt anh trở nên lạnh lùng, tính toán, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ là Alec Briar có đôi mắt của một kẻ g.i.ế.c người.
“Đúng vậy. Rời đi. Ngay bây giờ .”
Hàm tôi nghiến lại và tôi định giơ ngón giữa ra hiệu cho anh ta một cử chỉ rất không giống phụ nữ, nhưng rồi dừng lại. "Trước khi đi, tôi muốn ăn một quả cam."
“Cái gì cơ ?” Sự bực tức của anh ấy đã giúp tôi chiếm thế thượng phong..
Tôi chỉ vào quả cam trên bàn. “Quả họ cam quýt. Tôi muốn một quả. Không, hai quả . Và sau đó tôi sẽ đi.”
“Cô nghiêm túc đấy chứ.”
“Sao? Anh sợ nó có độc à,” tôi trả lời.
Anh ta lắc đầu và chửi thề trong hơi thở, bước đi trên con đường xuyên qua những tán lá và cành cây lớn. Tôi khoanh tay chờ đợi. Anh ta quay lại sau vài phút, mang theo hai quả cam chín. Tôi hái chúng từ tay anh ta, cầm ô và bước ra ngoài trời mưa.
Anh ta đóng sầm cửa lại đủ mạnh khiến cho bức tường kính lại rung chuyển.
Chẳng trách Louis, Harold và Jacob lại khinh thường anh ta đến vậy.
Dãy nhà phố thuộc về những giáo sư khác khiến tôi ghen tị. Tôi đã phải sống trong một tòa tháp đổ nát lạnh lẽo trong khi họ có những ngôi nhà đầy đủ tiện nghi với một cái sân và nhiều hơn thế nữa. Tôi mím môi thành một cái cau mày khi tôi đỗ xe đạp và đẩy qua cánh cổng sắt dẫn đến sân trước của Harold.
Sau khi chạm trán với Alec, tôi đã về nhà, thưởng thức một quả cam, rồi đợi mưa tạnh trước khi quay lại Twine. Tôi bước lên những bậc đá và gõ cửa, liếc nhìn xung quanh.
Nó mở tung ra. Harold cười toe toét với tôi. "Tôi không chắc là cô có đến không," anh nói.
"Tại sao tôi lại không đến chứ?" Tôi hỏi.
“Tôi nghĩ có lẽ cô đã phân tích ba chúng tôi bằng khả năng tâm lý của cô.”
“Chúng không phải là năng lực.”
"Tôi đang trêu cô đấy", anh nói. "Vào đi".
Tôi giữ chặt lưỡi khi bước vào trong. Anh ấy đóng cửa lại sau lưng tôi, và mắt tôi mở to. Những ngôi nhà trong thị trấn đẹp hơn nhiều so với tòa tháp, điều này không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng tôi chắc chắn ngày càng tức giận hơn với sự sắp xếp mà Trưởng khoa đã thực hiện thay mặt tôi.
Và ba giáo sư khác đã chết…
Liệu có thô lỗ không nếu tôi yêu cầu được chuyển đi? Và tôi có thực sự muốn làm vậy hay tôi chỉ đang chọn một vấn đề để tức giận?
Briar chắc chắn không quan tâm đến việc hành đông thô lỗ ấy của tôi đâu, vậy tôi tự hỏi mình có nên như vậy không?
“Jacob và Louis đã đến rồi. Và bữa tối sẽ sớm sẵn sàng thôi.”
Tôi thoáng thấy một người hầu gái ở cuối hành lang và nhướn mày. "Tôi bắt đầu tự hỏi mức lương của anh ở đây là bao nhiêu."
Anh cười khúc khích. “Cũng giống như tiền lương của giáo viên, nhưng nếu không có ai nấu ăn cho tôi, tôi sẽ c.h.ế.t đói.”
“Thật đáng buồn cho anh.”
Harold lại cười toe toét. “Thôi nào. Cô không muốn có người nấu ăn cho cô sao?”
Tôi không trả lời anh ấy khi Jacob xuất hiện ở ngưỡng cửa cuối hành lang. "Giáo sư Woulfe," anh ấy chào.
Tôi mỉm cười ấm áp với anh. “Giáo sư Wright.”
Harold liếc nhìn giữa chúng tôi và khịt mũi, dẫn tôi xuống hành lang. Chúng tôi bước vào phòng khách và tôi thu hết vào tầm mắt. Thảm, rèm cửa và ghế sofa đều màu đỏ tía đậm. Có rất nhiều thứ nhỏ mà Harold rõ ràng đã sưu tầm theo thời gian, từ những bức tượng bán thân được điêu khắc, đến những chiếc bình đặt chênh vênh trên bàn và tủ thủ công, đến chiếc đàn piano bám bụi ở góc phòng, và vô số bức vẽ khinh khí cầu nằm rải rác trên mọi bề mặt có thể, ngoại trừ chiếc bàn trà nhỏ trước mặt tôi. Giấy dán tường màu be và vàng, bị che khuất bởi vô số bức tranh. Tôi không nên ngạc nhiên khi ngôi nhà của Harold lại có nhiều phong cách.
Louis đã ngồi xuống với một chồng sách và giấy tờ dưới chân. "Chào buổi tối," anh chào mà không nhìn lên.
"Có người đang ủy mị kìa." Tôi nhận xét.