Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra

Chương 37

Trước Sau

break

Thật không may, lần này Avery phải dùng Cole làm vật tế thần.

Vì Shaun đã phát hiện ra những thứ bị mất nên cô phải chuyển hướng sự chú ý của ông sang nơi khác trước khi mọi chuyện trở nên khó khăn hơn với cô.

Đột nhiên, điện thoại của Avery reo.

Người đàn ông mở túi của cô và lấy điện thoại ra.

Dòng chữ “Foster Mansion” nhấp nháy trên màn hình điện thoại.

- Cô không đùa! Vì cô thân thiết với nhà Foster nên tôi sẽ không giữ cô lại nữa. Đi nào!

Người đàn ông không muốn gặp rắc rối với gia đình Foster. Hơn nữa, anh ta đã làm những gì anh ta được trả tiền để làm.

Khi Avery được tự do, cô lập tức gọi lại cho bà Cooper.

- Sao vừa rồi cô cúp máy vậy, thưa cô? Đã muộn rồi và cô vẫn chưa về nhà. Có chuyện gì xảy ra vậy? - Bà Cooper hỏi.

Avery liếc nhìn xung quanh.

Cô đang ở giữa hư không. Con đường tối tăm và chạy qua một khu rừng. Nhìn thoáng qua, trông nó giống như hàm răng đẫm máu của một con thú hoang đang chuẩn bị nuốt chửng cô. Thật đáng sợ.

- Tài ​​xế vẫn còn làm việc chứ, bà Cooper?  Tôi không thể bắt được taxi ở nơi tôi đang ở bây giờ. - Avery hỏi.

Cô chỉ mặc một chiếc váy từ trước, và cô đang run rẩy trong không khí lạnh lẽo của mùa thu.

- Anh ấy vừa mới về cùng với cậu Elliot. Tôi sẽ bảo anh ấy đi đón cô. Gửi cho tôi vị trí của cô.

- Được rồi. 

Avery trả lời, sau đó gửi vị trí của cô đến điện thoại của bà Cooper và bà đã gửi cho tài xế.

Đó là một khu vực xa xôi mà mọi người hiếm khi đến vào ban ngày, chứ đừng nói đến đêm tối.

- Cử một số người đến đó ngay bây giờ và tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. - Elliot ra lệnh cho vệ sĩ của mình.

Avery trở về nhà khoảng ba giờ sau đó. Tài xế dừng xe ở sân trong và bước ra ngoài.

Bà Cooper bối rối, vì vậy bà đi bộ đến xe để kiểm tra mọi thứ.

- Cô ấy ngủ quên trong xe. Tôi không được phép chạm vào cô ấy, và tôi không thể tự mình đánh thức cô ấy. - Tài xế giải thích. 

Bà Cooper mở cửa bên hành khách và đánh thức Avery dậy.

Avery ngồi dậy và dụi đôi mắt mệt mỏi của mình.

- Cuối cùng thì cô cũng an toàn về nhà rồi, thưa cô! Tôi đưa cô đi ngủ nhé! Cậu Elliot đã đợi cô suốt thời gian đó. Cậu ấy rất lo lắng cho cô. - Bà Cooper nói khi bà đỡ Avery ra khỏi xe. 

Elliot đã ngồi trong phòng khách suốt đêm. Anh không nói ra nhưng bà Cooper có thể nhận ra rằng anh có tình cảm với Avery. Lý do duy nhất khiến anh bắt cô phá thai là để anh có thể tiếp tục sống với cô. 

- Anh ấy đang đợi tôi à? Anh ấy sẽ không phát nổ ngay bây giờ, phải không? - Avery nói. Sự mệt mỏi đột nhiên biến mất khỏi cô.

- Hoàn toàn không. Cậu ấy chỉ lo lắng rằng cô đang ở giữa hư không vào thời điểm này của đêm. - Bà Cooper nói.

- Ồ, giờ tôi ổn rồi. - Avery trả lời.

Khi cô xỏ dép đi trong nhà vào ở cửa trước, cô thấy Elliot đang đi về phía thang máy từ vùng ngoài tầm nhìn của cô.

Anh không ngồi xe lăn.

Bây giờ anh có thể tự đi lại được rồi ư?

- Đôi chân của anh ấy... - Avery bắt đầu hỏi bà Cooper. 

- Bây giờ cậu ấy có thể đi lại được, nhưng không thể đi lâu được. Thỉnh thoảng cậu ấy vẫn cần xe lăn.

- Anh ấy sẽ sớm bình phục hoàn toàn thôi.

- Đúng vậy! Cô hy vọng cậu ấy sẽ sớm bình phục, đúng không?

Má Avery ửng hồng khi cô nhìn về phía lưng anh.

Bước chân của Elliot chậm lại một chút.

- Tất nhiên là tôi biết. - Avery nói.

Rồi cô đổi giọng và nói thêm.

- Bằng cách đó, anh ấy có thể quay lại làm việc thay vì ở nhà nhiều như vậy!

Cô thấy các cơ ở lưng và vai anh căng lên, rồi anh quay lại. Anh giận dữ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc