Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra

Chương 36

Trước Sau

break

- Cô Avery vẫn chưa về nhà. Tôi đã đợi ở phòng khách suốt đêm và không thấy cô ấy đâu cả. - Bà Cooper nói. 

Mắt Elliot tối sầm lại.

Nếu cô không về nhà thì cô có thể đi đâu?

Cô nói dối anh về việc về nhà để viết luận án ư?

- Tôi sẽ gọi điện cho cô ấy ngay bây giờ. - Bà Cooper nói khi vội vã chạy về phía phòng khách.

Avery đã bị bắt cóc ngay khi cô bước chân ra khỏi Forrance Villa, và giờ đây, cô đã ở bên kia thành phố. Cô đã bị kéo vào một chiếc ô tô, bịt mắt và trói cổ tay. 

Chiếc xe chạy khoảng một giờ rồi dừng lại. Cô bị đưa vào một căn phòng và bị ném lên một chiếc ghế.

Khi được tháo bịt mắt, cô nghe thấy giọng nói xa lạ của một người đàn ông lạ.

- Xin lỗi, cô Tate. Chúng tôi chỉ đang làm nhiệm vụ của mình. Chúng tôi sẽ không làm hại cô miễn là cô hợp tác với chúng tôi.

Avery liếc nhìn khắp căn phòng trắng cho đến khi mắt cô dừng lại trên khuôn mặt của người lạ.

Anh ta đeo mặt nạ nên cô không thể nhìn thấy các đường nét của anh ta, nhưng giọng nói của anh ta hoàn toàn xa lạ với cô.

- Tôi sẽ hợp tác miễn là anh không làm hại tôi. Tuy nhiên, tôi sẽ không làm bất cứ điều gì bất hợp pháp ngay cả khi anh ép buộc tôi. - Cô bình tĩnh nói.

- Tôi không nghĩ một cô gái yếu đuối như cô có thể phạm tội. - Người đàn ông khẽ cười khúc khích, rồi nói.

Vừa nói, anh ta vừa cởi trói tay Avery và kết nối cô với một máy phát hiện nói dối.

- Đây là máy phát hiện nói dối. Cô phải trả lời trung thực các câu hỏi của tôi. Nếu không, cô sẽ không vượt qua được bài kiểm tra này. Nếu cô nói dối, cô sẽ không được rời khỏi nơi này đêm nay. Hiểu chưa?

Avery nhìn chằm chằm vào máy, im lặng một lúc, rồi gật đầu.

- Đừng lo, tôi sẽ không nói dối.

- Tốt. Tên cô là gì? - Người đàn ông nói, rồi bắt đầu bài kiểm tra. 

- Avery Tate.

- Cha cô có nói cho cô mã két sắt trước khi ông ấy mất không?

- Không.

Sau khi cô trả lời, người đàn ông liếc nhìn màn hình máy. Tất cả các chỉ số đều nằm trong thông số bình thường, chứng minh rằng cô nói sự thật.

- Tại sao cô lại ở Forrance Villa tối nay? Ai mời cô?

Avery vẫn im lặng.

- Cô đang cố nói dối tôi à? Đừng nghĩ quá nhiều về các câu hỏi, chỉ cần trả lời tôi thôi! - Người đàn ông quát.

- Ồ… Tôi chỉ lo là anh sẽ bị sốc vì câu trả lời của tôi thôi. Anh có biết Fosters không? - Avery thản nhiên nói. 

- Ai cơ?

- Anh có biết Elliot Foster không? - Avery hỏi.

- Tất nhiên là biết rồi. Anh ta giàu lắm. Ai mà không biết anh ta là ai chứ? Sao cô lại nhắc đến anh ta? Anh ta có phải là người mời cô không? - Người đàn ông hỏi.

- Anh có biết cháu trai của anh ta, Cole Foster không? - Avery lắc đầu và nói.

- Cô đang nói về chuyện gì vậy? Và tôi là người hỏi cô hay cô? Trả lời câu hỏi của tôi đi! Đừng lãng phí thời gian của tôi nữa!

Người đàn ông đang mất bình tĩnh.

- Cole Foster đã đưa tôi đến đó. - Avery nói.

- Mối quan hệ của cô với anh ta là thế nào?

- Chúng tôi có một mối quan hệ đặc biệt. Chúng ta đều là người lớn ở đây, vì vậy anh hẳn phải biết ý tôi chứ, đúng không?

- Được rồi, tôi hiểu rồi! Cô có phải là người mở két sắt của cha cô không? Đây là một câu hỏi quan trọng, vì vậy tốt hơn là cô không nên nói dối! Ông chủ của tôi biết sự thật! Chiếc máy này chỉ là bản sao lưu!

Avery nhìn chằm chằm vào ánh mắt giận dữ của người đàn ông, suy nghĩ một lúc, rồi nói.

- Là tôi, nhưng thứ bên trong không ở cùng tôi.

- Cô đã đưa nó cho ai?!

- Tôi vừa nhắc đến anh ấy. - Avery nói với vẻ mặt ngây thơ.

- Elliot Foster?

Avery lắc đầu.

- Ồ! Người đàn ông của cô, Cole Foster?

Avery gật đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc