Quan Dĩnh Đường cảm thấy có chút không hợp quy củ, vốn định từ chối ý tốt của ông cụ, nhưng vô thức nhìn về phía Mạnh Thanh Hoài, lại thấy người đó lại không chút khách khí, thản nhiên nói lời cảm ơn.
Cách đó không xa, Hà Tư đang cầm ly rượu quan sát cũng nhướng mày với cô, ánh mắt như muốn nói: Lên đi chị em, đó là hàng tốt đấy.
Quan Dĩnh Đường vừa ra hiệu cho cô ấy đừng ồn ào, vừa lễ phép nói cảm ơn.
Một lát sau, Phó Thịnh Vân sai người mang đến một cuộn hoành phi*, trịnh trọng đặt vào tay Mạnh Thanh Hoài, như có điều gì phó thác, "Đây là bức ta viết tối qua, hôm nay coi như quà đáp lễ cho hai đứa."
Khách khứa xôn xao. Phó Thịnh Vân đã nghỉ viết nhiều năm, những tác phẩm còn sót lại trên thị trường giờ đây đều có thể bán đấu giá với giá trên trời, được ông tặng cho thư pháp, ý nghĩa sớm đã vượt xa giá trị đắt đỏ của nó.
"Tò mò quá, không biết cụ Phó viết cái gì."
"Sao không mở ra xem?"
"Cái này chia thế nào, không lẽ xé mỗi người một nửa?"
...
Vấn đề người khác nghĩ đến, Quan Dĩnh Đường đương nhiên cũng nghĩ đến. Phó Thịnh Vân tặng lại thư pháp cho họ là rất bình thường, nhưng tại sao chỉ tặng một bức?
Vậy cô và Mạnh Thanh Hoài sẽ chia món quà này như thế nào?
Họ mới quen biết tối nay, cơ bản không có giao tình gì, anh có chịu nhường bức thư pháp của thầy cho mình không?
Hay là mình chủ động ra giá?
Sau khi cảm ơn Phó Thịnh Vân, Quan Dĩnh Đường nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, vốn muốn hỏi ý kiến của bố mẹ, ngẩng đầu lên mới chợt nhận ra không biết từ lúc nào, bố mẹ và vợ chồng nhà họ Mạnh đang trò chuyện trong đám đông, bọn họ dường như nói chuyện rất ăn ý, rất hứng khởi, mấy người còn cụng cả ly.
Quan Dĩnh Đường thu hồi ánh mắt, sau khi suy nghĩ nhanh chóng quyết định chủ động xuất kích: "Mạnh tiên sinh."
Mạnh Thanh Hoài đang định rời đi hơi khựng lại, dừng lại nhìn cô, "Có chuyện gì sao."
Giọng nói của anh rất êm tai, giống như ấn tượng ban đầu, như tuyết thanh lạnh, nhàn nhạt, trong buổi tiệc ồn ào cũng cực kỳ rõ ràng thấm vào tai.
Quan Dĩnh Đường nhìn cuộn tranh anh đang cầm trong tay, vừa chuẩn bị mở lời, thì con trai của Phó Thịnh Vân đột nhiên đẩy chiếc bánh kem hình đào tiên cao tám tầng đến chúc thọ ông cụ, buổi tiệc đón đợt cao trào thứ hai.
Quan Dĩnh Đường đành tạm nuốt lời vào bụng, mỉm cười lắc đầu, "Không có gì."
Nhớ đến lời Phó Thịnh Vân yêu cầu hỗ trợ tiếp đãi, Quan Dĩnh Đường đành tìm chuyện để nói, "Anh có muốn uống rượu không, tôi lấy giúp anh."
"Không cần, cảm ơn."
"...Được, vậy anh cứ tự nhiên."
May mà chìm trong tiếng huyên náo xung quanh, hai câu đối thoại cứng nhắc này mới không lộ vẻ ngượng ngùng, Mạnh Thanh Hoài quay người rời đi, sau khi giao cuộn tranh cho một người trông giống trợ lý, lại bị ông chủ tập đoàn Minh Điện Hồng Kông chặn lại, bắt chuyện ngay tại chỗ.
Quan Dĩnh Đường nhìn anh từ xa, cuối cùng lúc này mới hình dung rõ ràng nhân vật trong truyền thuyết thời đi học. Khí chất của anh thật khó lòng xem nhẹ, bộ âu phục màu đen trên người tràn ngập vẻ thong dong bao bọc, trong lúc giơ tay nhấc chân đều thể hiện rõ sự trầm ổn thành thạo điêu luyện.
Cũng là Phó Thịnh Vân lo xa rồi, kiểu người như Mạnh Thanh Hoài đâu cần cô đến tiếp đãi? Một lát sau, xung quanh anh đã bu đầy người.
-
Ông cụ cần giữ gìn sức khỏe, nên tiệc mừng thọ không kéo dài quá lâu, kết thúc lúc 10 giờ tối.
Từng chiếc xe sang trọng lần lượt có trật tự chạy ra khỏi dinh thự nhà họ Phó ở núi Thọ Thần, trưởng nam nhà họ Phó đứng ở cửa tiễn khách, sau khi Quan Chí Hanh và Hoắc Linh chào tạm biệt ông ấy, đột nhiên nói với Quan Dĩnh Đường: "Bố mẹ có chút chuyện cần nói với chú Mạnh, con cứ ngồi xe của Thanh Hoài về trước đi."
Quan Dĩnh Đường không thể không bội phục năng lực xã giao của bố mẹ, một buổi tiệc mừng thọ kết thúc, cách xưng hô với Mạnh Thanh Hoài đã từ "Mạnh tiên sinh" đổi thành "Thanh Hoài".
Có cần phải gọi thân thiết đến thế không?
Nhưng đối mặt với sự sắp xếp đột ngột của bố mẹ, Quan Dĩnh Đường cũng không có lý do để từ chối. Cô là Lady (quý cô), sau khi tham dự loại buổi tiệc của giới thượng lưu như này, cũng không thể bắt taxi về nhà, nếu không ngày mai báo chí lá cải lại không biết sẽ giật tít hiểm độc thế nào.
Chẳng qua là xã giao trên phong độ thân sĩ mà thôi, huống hồ cô cũng đang muốn nói chuyện với Mạnh Thanh Hoài về vấn đề phân chia món quà đó.
“Vâng.” Quan Dĩnh Đường thản nhiên chấp nhận sự sắp xếp này.
Xe của Mạnh Thanh Hoài rất nhanh chạy đến trước mặt cô, tài xế xuống xe cung kính mở cửa cho cô, Quan Dĩnh Đường thoáng thấy người đàn ông đã ngồi ở hàng ghế sau.
Anh cũng liếc nhìn lại.
Bộ âu phục đen đã cởi ra đặt ở một bên, rõ ràng là cổ áo sơ mi trắng bên trong hơi nới lỏng, nhưng hơi thở cấm dục lại mâu thuẫn càng thêm đậm nét.
Bốn mắt nhìn nhau, Quan Dĩnh Đường nhập vai, bất giác thẳng lưng, giữ dáng vẻ thanh lịch ngồi vào.
Tài xế đóng cửa lại, hệ thống cách âm tuyệt vời chặn mọi âm thanh bên ngoài.
—
Chú thích:
(1) Hoành phi: Là bức thư hoạ hình chữ nhật, thường được viết chữ hán bên trên.