Dù Quan Dĩnh Đường từ nhỏ đã được hun đúc bởi văn hóa truyền thống Trung Hoa, nhưng khi được Hà Vĩnh Trí đưa đến nhà hàng tên Khánh Xuân Lâu này, cô vẫn bị cảnh quan trước mắt chinh phục.
Khu dinh thự xa hoa ẩn sâu trong tứ hợp viện, cánh cửa gỗ màu đỏ son vô cùng kín đáo, trên tấm biển khắc ba chữ "Khánh Xuân Lâu".
Đẩy cửa ra, bên trong như một thế giới khác ——
Tường đỏ ngói xanh, rường cột chạm trổ, thủy tạ ao hoa, mỗi góc đều đẹp như tranh vẽ.
“Quý cô, mời.” Nhân viên phục vụ mở cửa lầu hai khu Đông viện, Quan Dĩnh Đường bước theo vào, chỉ thấy trong phòng toàn bàn ghế gỗ đỏ, một tấm bình phong vẽ tranh màu kiểu Trung Hoa đặt sau bàn, trên tường treo tranh thêu Tô Châu hình đình đài lầu các, ngay cả những vật trang trí bày tùy ý cũng là đồ sứ Thanh Hoa cổ họa tiết mẫu đơn có giá trị cao.
Đập vào mắt là biểu tượng văn hóa cực kỳ tôn quý, mang đậm lịch sử của Bắc Thành xưa.
Như thể xuyên qua một thế kỷ, vẻ đẹp kiến trúc cổ truyền thống mà Quan Dĩnh Đường từng đọc trong sách giờ đây được cụ thể hóa một cách cực hạn.
“Xin lỗi.” Một giọng nam nhàn nhạt bỗng nhiên vang lên sau lưng, Mạnh Thanh Hoài đi vào, “Có chút việc làm trễ vài phút.”
“Không sao.” Quan Dĩnh Đường lập tức ngồi ngay ngắn.
Mạnh Thanh Hoài cởi áo khoác vest, tùy ý đưa cho phục vụ bên cạnh, “Có thể dọn món được rồi.”
“Vâng, Mạnh tiên sinh, ngài xem qua…” Phục vụ cúi người mở thực đơn, dường như đang xác nhận một vài chi tiết với anh, giọng rất nhỏ.
Quan Dĩnh Đường lặng lẽ nhìn người đàn ông bên cạnh.
Vừa nãy khi anh ngồi xuống, một hơi thở khó tả lan tỏa xung quanh. Nhìn có vẻ ôn hòa như mặt biển tĩnh lặng, nhưng khóe mắt Quan Dĩnh Đường lướt qua mặt mày của anh, dưới sự bĩnh tĩnh đó, rõ ràng tràn ngập cảm giác kiểm soát không lộ liễu của kẻ bề trên.
Dường như có thể dễ dàng khuấy động con sóng dữ dội.
Khi phục vụ rời đi, căn phòng rộng lớn chỉ còn bọn họ.
Không ai nghĩ rằng ngồi đây là một cặp vợ chồng, ngay cả bản thân Quan Dĩnh Đường cũng cảm thấy hai người ở riêng với nhau có chút gượng gạo. Cô chủ động bắt chuyện: “Sao đột nhiên đưa tôi đến đây?”
Trong đầu Mạnh Thanh Hoài hiện lên một trong nhiều cảnh hỗn loạn ở nhà tối qua ——
“Ngày đầu tiên kết hôn, cái ông chồng đó của tớ còn chưa ăn một bữa nào với tớ, cậu nói xem anh ta có phải không có tim không.”
Cô say khướt, lời lẽ trách móc, nghe qua có vẻ rất tủi thân.
Đại thiếu gia nhà họ Mạnh vốn cao cao tại thượng, lần đầu tiên trong đời bị đội cho cái mũ “không có tim” lại không nổi giận. Thứ nhất, đúng là hôm qua anh quá bận nên có chút sơ suất. Thứ hai ——
Cách xưng hô “ông chồng” thốt ra từ miệng Quan Dĩnh Đường không những không khiến người ta bực mình, mà lại có vài phần dễ nghe đến khó hiểu.
“Chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi.” Mạnh Thanh Hoài nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Quan tiểu thư cũng phải ăn tối mà, đúng không.”
Quan Dĩnh Đường: “…”
Anh gọi chỗ này là ăn cơm đơn giản…
Có hơi xa xỉ quá mức rồi.
Nhưng Quan Dĩnh Đường cũng biết, với nhà họ Mạnh, ngày ngày ăn bữa “cơm đơn giản” thế này là dư sức.
Quan Dĩnh Đường không nói gì. Lúc này phục vụ bước vào dâng trà, trà dùng trước món khai vị là Long Tỉnh hương lan pha bằng nước tuyết, mùi thơm nồng nàn. Mạnh Thanh Hoài nâng chén nhấp một ngụm, đột nhiên hỏi Quan Dĩnh Đường: “Sao Quan tiểu thư lại đột nhiên đến công ty?”
Quan Dĩnh Đường vừa cầm chén trà lên hơi khựng lại, nhưng rất nhanh gạt sự kinh ngạc đi: “Đi ngang qua, tiện thể ghé xem một chút.”
“Vậy sao.” Mạnh Thanh Hoài dừng một chút, nhàn nhạt nói tiếp, “Quan tiểu thư muốn xem gì?”
Ngay khi nhận ra Mạnh Thanh Hoài biết mình đã đến công ty, Quan Dĩnh Đường đã chuẩn bị sẵn lý do trong đầu. Nhưng giọng điệu của người đàn ông trước mặt rơi vào tai lại mang một ý vị sâu xa.
Quan Dĩnh Đường mở miệng, một chút bướng bỉnh nổi lên, cô thản nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười nói: “Xem chồng mới cưới của tôi đã tan làm chưa, có rảnh ăn tối với tôi không.”
Tôi đến xem anh, được chưa?
Quan Dĩnh Đường dùng ánh mắt “câu trả lời này anh vừa lòng chưa” nhìn Mạnh Thanh Hoài. Bốn mắt chạm nhau, nụ cười trên mặt cô nửa thật nửa giả. Mạnh Thanh Hoài nhìn cô không nói gì.
Đúng lúc phục vụ gõ cửa bước vào cắt ngang, khoảnh khắc anh cúi đầu, khóe môi thoáng hiện một đường cong khó nhận ra.
Bất kể lời nói xã giao của hai người có thật lòng hay không, giờ đây đã ngồi cùng nhau, màn thăm dò vừa rồi coi như hòa.
Quan Dĩnh Đường biết dừng đúng lúc, chuyển sự chú ý sang các món ăn đang được dọn lên, giả vờ nghiêm túc lắng nghe phục vụ giới thiệu.
Cô không biết rằng mỗi món ăn ở đây đều nằm trong thực đơn quốc yến. Khánh Xuân Lâu nơi cô đang ngồi là chốn riêng tư bậc nhất ở Bắc thành này, mỗi tối chỉ phục vụ hai nhóm khách.
Ai cũng biết khách ra vào những nơi xa hoa thường không phú thì quý, nhưng có thể trở thành thượng khách của Khánh Xuân Lâu, chỉ có thể là “quý” độc nhất vô nhị.
Ăn uống cũng có quy tắc. Món khai vị, món giải ngấy, uống trà gì trước, ăn món gì sau, thứ tự không được sai. Phục vụ luôn túc trực bên cạnh, khiến Quan Dĩnh Đường có chút mất tự nhiên.
Những quy tắc ăn uống ở nhà tại Hồng Kông trước đây, so với Mạnh Thanh Hoài lúc này, hóa ra chẳng đáng nhắc tới.
Cô không nhớ đã đổi trà bao nhiêu lần, thay bát đĩa bao nhiêu lượt. Tuy rằng mỗi món ăn đều tinh xảo như tranh, nhưng quá trình ăn uống này thực sự quá rườm rà.
“Mạnh tiên sinh.” Hai người đang ăn, nhân viên phục vụ tiến đến bên cạnh Mạnh Thanh Hoài, cúi đầu thì thầm gì đó.
Quan Dĩnh Đường thấy Mạnh Thanh Hoài khẽ gật đầu. Ngay sau đó, cửa lớn bị đẩy ra.
Một cô gái trẻ nhẹ nhàng nhấc gót sen chậm rãi đi vào. Cô ta mặc áo xanh, sau khi tiến liền khẽ uốn gối cúi đầu chào Mạnh Thanh Hoài và Quan Dĩnh Đường: “Chào buổi tối, Mạnh tiên sinh.”