Khách Mời Đặc Biệt

Chương 24: Tớ cảm thấy anh ấy rất để ý đến cậu

Trước Sau

break

Hai chữ "thể diện" đã ăn sâu vào xương tủy của Quan Dĩnh Đường. Chỉ những người cô tin tưởng mới có thể thấy được con người thật của cô. Mặc dù Mạnh Thanh Hoài đã là chồng trên danh nghĩa pháp luật, nhưng giữa họ luôn có một lớp ngăn cách.

Họ kết hôn vì củng cố lợi ích gia tộc, cô tin rằng thứ Mạnh Thanh Hoài và nhà họ Mạnh phía sau anh là đại tiểu thư nhà họ Quan, chứ tuyệt đối không phải là con người Quan Dĩnh Đường này.

Quan Dĩnh Đường đã hiểu rõ điểm này trước khi đến Bắc Thành. Cô có thể cho phép bản thân mình phản nghịch thêm một lần nữa, nhưng không thể bị Mạnh Thanh Hoài phát hiện.

Cho nên, tuy rằng bây giờ Mạnh Thanh Hoài nói như vậy, nhưng mặc kệ thế nào, việc say xỉn ngay ngày đầu tiên đến Bắc Thành, chung quy cũng hơi OOC*.

Quan Dĩnh Đường âm thầm nhìn xung quanh.

Thư phòng của Mạnh Thanh Hoài, ngoài khu vực làm việc thông thường ở giữa, còn có một không gian mang đậm phong cách cá nhân ở bên trái. 

Ở đó đặt một chiếc bàn viết thư pháp, chiếc bàn chắc hẳn làm bằng gỗ óc chó đen. Bút lông, mực tàu, nghiên mực, giấy Tuyên Thành được đặt gọn gàng trên bàn, tỏa ra mùi mực thơm thoang thoảng.

Tuy Quan Dĩnh Đường không có nhiều thành tựu trong thư pháp, nhưng từ nhỏ theo Phó Thịnh Vân, gu thẩm mỹ đã được rèn luyện. 

Mấy chiếc bút lông Hồ Châu trên giá bút của Mạnh Thanh Hoài có giá trị không nhỏ, hầu hết cán bút được làm từ gỗ mun đen khảm gỗ hoàng dương. 

Còn chiếc nghiên mực bạch ngọc vân rồng đặt bên cạnh, Quan Dĩnh Đường càng thấy quen mắt, chỉ vì chiếc nghiên này từng được đấu giá trên trời tại một buổi đấu giá đồ nghệ thuật mùa thu, gây chấn động trong giới.

Văn phòng tứ bảo* đặt trên bàn của Mạnh Thanh Hoài đều là hàng đỉnh cao.

Quan Dĩnh Đường nảy ra ý tưởng, giả vờ tuỳ ý đi qua, định bắt đầu chủ đề từ "thư pháp" để kéo lại hình tượng của mình.

"Mạnh tiên sinh cũng thích viết chữ sao?"

Mạnh Thanh Hoài khẽ liếc qua cô, "Chỉ là có chút hứng thú thôi."

Nhà họ Mạnh kín tiếng, Quan Dĩnh Đường cũng không biết rằng ngoài cô ra, “học trò cuối cùng” thứ hai của Phó Thịnh Vân chính là Mạnh Thanh Hoài. Nhưng câu trả lời nhẹ nhàng bâng quơ của Mạnh Thanh Hoài, khiến cô trực tiếp hiểu lầm —— 

Kẻ có tiền luôn thích học đòi mấy cái “văn vẻ” để thể hiện mình có taste thẩm mỹ rất cao. Những món đồ quý hiếm trước mắt này, có lẽ cũng chỉ là cách Mạnh Thanh Hoài thể hiện tình cảm mà thôi.

Cơ hội của cô nằm ở đây.

"Tôi theo thầy Phó học thư pháp từ năm 7 tuổi." Quan Dĩnh Đường thuận lý hợp tình nói, "Hôm nào rảnh rỗi, chúng ta có thể chia sẻ với nhau một vài kỹ thuật và kinh nghiệm."

Câu này tương tự như "rảnh rỗi uống trà", chỉ là một kiểu khách sáo kiểu Hồng Kông, nhưng vô hình chung lại có thể củng cố thuộc tính "tài nữ" của Quan Dĩnh Đường, nhắc nhở Mạnh Thanh Hoài rằng —— 

Người phụ nữ say xỉn đêm qua chỉ là nhất thời "không hợp khí hậu", không phải là con người thật.

Mạnh Thanh Hoài dường như đã thụ giáo, cúi đầu cười một tiếng như có như không: "Được."

Mặc kệ có tác dụng hay không, cũng coi như cô đã cố gắng vá lại hình tượng bị sụp đổ rồi, Quan Dĩnh Đường chỉ ra ngoài cửa: "Vậy, tôi về phòng trước đây."

Vừa mới xoay người, như sực nhớ ra điều gì đó, cô quang sang nói với Mạnh Thanh Hoài, "Vẫn chưa cảm ơn anh."

Mạnh Thanh Hoài: "Gì cơ?"

"Những bộ quần áo đó." Quan Dĩnh Đường giơ ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương lên, "Cả cái này nữa."

Quan Dĩnh Đường đang cảm ơn Mạnh Thanh Hoài vì đã “nể mặt” cô. Dù cuộc hôn nhân này được kết hợp vội vàng và hoàn toàn không có tình cảm, nhưng ít nhất về mặt vật chất, Mạnh Thanh Hoài cũng không bạc đãi “Mạnh phu nhân” cô đây, cho đủ thể diện cần có.

Cuộc hôn nhân của họ hiện tại chỉ có thể thể hiện ở những khía cạnh này, Mạnh Thanh Hoài trong lòng hiểu rõ mà không nói ra: "Tài xế của tôi đang chờ dưới lầu, sau này cô muốn đi đâu đều có thể để chú ấy đưa đón. Về chuyện quản gia, Phó Húc vẫn đang sàng lọc đội ngũ, chắc khoảng ngày kia ——”

Quan Dĩnh Đường sửng sốt, vội vàng ngắt lời anh: "Không cần."

Có lẽ Mạnh Thanh Hoài có ý tốt, nhưng càng nhiều người vây quanh, cô càng không tự do.

"Ý tôi là ——" Quan Dĩnh Đường cong môi, "Thực ra tôi khá thích yên tĩnh, không thích có quá nhiều người trong nhà."

Mạnh Thanh Hoài nhìn cô vài giây, vẻ mặt khó đoán: "Không phải Quan tiểu thư nói căn nhà này rộng đến mức nói chuyện có tiếng vọng, một mình rất quạnh quẽ sao."

Vì cảm thấy có tiếng vọng, vì cảm thấy quá quạnh quẽ, nên đã cao hứng tổ chức một buổi hòa nhạc chào mừng chính mình. 

Người nghe duy nhất là Mạnh Thanh Hoài, đến bây giờ lỗ tai vẫn còn hơi ong ong.

Quan Dĩnh Đường: "?"

Cô từng nói như vậy sao? 

Sao cô không nhớ gì cả.

-

Việc để quản gia đến ở cuối cùng vẫn bị hoãn lại theo yêu cầu của Quan Dĩnh Đường.

Hôm qua chơi chưa đã, hơn nữa còn phải mua một số đồ dùng cá nhân, sau khi Mạnh Thanh Hoài rời đi, Quan Dĩnh Đường trở về phòng ngủ, chọn bừa một bộ trong đống quần áo mới mua để thay, sau đó gọi lại cho Giang Khả Vi, định rủ cô ấy ăn trưa.

Giang Khả Vi vì hóng hớt nửa chừng, nên không nói hai lời liền đồng ý lời mời của Quan Dĩnh Đường.

Chú thích:

(1) OOC (Out of Character): Vượt ngoài tính cách. 

(2) Văn phòng tứ bảo: Bao gồm bút lông, mực, giấy và nghiên, là bốn vật quý không thể thiếu trong thư phòng của người học thư pháp. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc