Khách Mời Đặc Biệt

Chương 191: Hoàn văn

Trước Sau

break

Anh giữ chặt eo cô, tăng tốc, vừa nhanh vừa mạnh. Môi đỏ cô hé mở, giọng nói cũng lúc càng quyến rũ.

Thời điểm mãnh liệt nhất, Mạnh Thanh Hoài khóa chặt hai tay cô từ phía sau, mặt cô vùi vào gối, tiếng cô cũng mất đi âm điệu. 

Ánh nến phản chiếu như con sóng dữ dội, cơ thể cô run rẩy như co giật, hết đợt này đến đợt khác. 

Cùng lúc đó, ở Mạnh Viên bên kia, Mạnh Tùng Niên đang trông cháu trai cưng Tinh Tử ngủ như canh báu vật.

Có lẽ vì đột nhiên đến nhà ông bà nội, Tinh Tử có chút phấn khích. 

Mạnh Tùng Niên cũng hiếm khi kiên nhẫn, ông đặt cháu lên giường mình nói chuyện, dù không hiểu tiếng trẻ con nhưng vẫn nói rất say sưa. 

Nếu Tinh Tử cười với ông một cái, ông chỉ hận không thể ngay trong đêm chạy sang nhà sau gọi thằng hai con ba qua chiêm ngưỡng.

Trong khoảng thời gian từ 6 tháng đến một tuổi, tình cảm của hai ông cháu tăng lên nhanh chóng. 

Cũng vì thế, khi bạn nhỏ Tinh Tử bập bẹ tập nói, từ đầu tiên gọi được chính là “ông nội”.

Điều này khiến Mạnh Tùng Niên tự hào suốt một thời gian dài, gặp ai cũng vô tình khoe khoang mình có một đứa cháu trai cưng. 

Nhưng những ngày tháng vui vẻ của hai ông cháu, cùng với việc Tinh Tử dần lớn lên, mở khóa được kỹ năng đi bộ, đã bắt đầu có chút rạn nứt.

Người ông cuối tuần nào cũng phải đón cháu về Mạnh Viên, đã khéo léo từ chối sự viếng thăm của Tinh Tử vào một cuối tuần nọ.

“Ông nội! Tinh Tử đến tìm ông nội…” Tinh Tử gọi điện cho Mạnh Tùng Niên bằng giọng nói non nớt.

Mạnh Tùng Niên: “Bảo bảo à, ông nội đi công tác rồi.”

“Khi nào ông nội về ạ.”

Mạnh Tùng Niên ở đầu dây bên kia đã sợ cậu nhóc tràn đầy năng lượng này, ông thoáng ngập ngừng rồi chậm rãi nói: “… Ông nội tạm thời không về ngay được.”

Mạnh Thanh Hoài đang ở bên cạnh nghe loa ngoài không nhịn được mà bật cười, người bố lừng lẫy một thời của anh cũng có lúc phải khó xử trước gánh nặng ngọt ngào này.

Cuối tuần trước Tinh Tử đến chơi, Mạnh Phạn Xuyên làm cho bé một chiếc xe lửa nhỏ có thể kéo đi.

Mạnh Tùng Niên xung phong kéo Tinh Tử chơi, ai ngờ Tinh Tử lại nghiện, giữa mùa hè ba mấy độ, bé bắt Mạnh Tùng Niên kéo mình đi hết vòng này đến vòng khác trong Mạnh Viên.

Người đàn ông trung niên U50 cường tráng mệt đến nỗi hôm sau không đi họp định kỳ ở công ty được.

Oái oăm thay, đứa cháu trai được ông cưng chiều từ nhỏ, khi đến Mạnh Viên lại chẳng cần ai, chỉ đòi mỗi ông.

Sau khi cúp máy, Mạnh Thanh Hoài bế Tinh Tử lên, dừng một chút, xoa má con: “Ông nội không ở nhà, bố dẫn con đi tìm mẹ nhé?”

Tinh Tử gật đầu lia lịa: “Vâng, tìm mẹ!”

Kể từ khi “Cuộc Sống Đường Tâm” phát triển thêm một bước, hợp tác với một nền tảng đại lục để lên sóng. 

Chương trình du lịch thực tế với phong cách “không filter, không quảng cáo” này đã nổi khắp cõi mạng, các cục du lịch khắp nơi gửi lời mời hợp tác, Quan Dĩnh Đường bận tối mày tối mặt. 

Gần đây, đoàn làm phim hợp tác với thành phố cảng nổi tiếng Liên Thành, Quan Dĩnh Đường cũng vừa bay đi công tác hai ngày trước. 

Mạnh Thanh Hoài nảy ra chủ ý, quyết định dẫn con đi thăm đoàn, nói đi là đi. Máy bay riêng đã để vợ dùng, Mạnh Thanh Hoài trực tiếp bay dân dụng.

Ba tiếng sau, hai bố con đã chỉnh tề xuất hiện ở Liên Thành. Sau khi đi ra khỏi sân bay, Tinh Tử háo hức đòi gặp mẹ, nhưng Mạnh Thanh Hoài lại vòng đường ghé một tiệm hoa trước.

“Tinh Tử, tặng mẹ bó nào?”

Nhóc con tò mò ngắm những bông hoa đủ loại màu sắc, dù xem không hiểu, nhưng bị màu đỏ rực rỡ thu hút, bàn tay nhỏ chỉ vào hoa hồng, giọng non nớt: “Hoa đỏ đỏ.”

Mạnh Thanh Hoài cười, xoa đầu bé: “Cũng biết chọn đấy.”

Hoa hồng nồng nàn, tươi tắn, biểu trưng cho tình yêu không bao giờ phai, như tình cảm của anh với Quan Dĩnh Đường, từ quá khứ, hiện tại đến tương lai, vĩnh viễn không thay đổi.

Mạnh Thanh Hoài chọn một bó hồng đầy đặn nhất, nắm tay Tinh Tử: “Đi, đón mẹ tan làm.”

-

Trên đường đến, Mạnh Thanh Hoài đã hỏi trước đạo diễn, địa điểm ghi hình hôm nay ở bãi biển, Quan Dĩnh Đường đang ở hiện trường.

Xe chạy đều đều trên đường phố, hoàng hôn ở Liên Thành dịu dàng đến không tưởng. 

Ráng chiều nhuộm cả bầu trời, gió biển ẩm ướt thỉnh thoảng ùa vào cửa sổ, khiến Mạnh Thanh Hoài nhớ đến Barcelona năm xưa. 

Đêm ấy cũng có làn gió mang hơi ấm thổi bay rèm lụa trắng, Quan Dĩnh Đường thấy bó hồng trên bàn, mắt ánh lên niềm vui rung động.

Chớp mắt bao năm trôi qua, cảnh tượng khi ấy khắc trong ký ức, vẫn rõ mồn một.

Bãi biển hôm nay rất náo nhiệt, đoàn phim dựng cảnh tại đây, khách mời đặc biệt đang ghi hình lướt sóng.

Quan Dĩnh Đường ngồi trên ghế bãi biển, tháo kính râm che nắng, sau một chiều giám chế hơi mệt mỏi, uống một ngụm nước dừa. 

Cô đứng dậy vươn vai, nhớ đến chồng con ở nhà, lòng bỗng dâng lên sự mềm mại.

Quay người tìm một góc vắng, Quan Dĩnh Đường ngồi xổm, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ lên cát mịn.

Đầu tiên viết một chữ “H”, rồi thêm một chữ “Đ (Tang - Đường)”.

Sau khi viết xong chữ cái tên mình và Mạnh Thanh Hoài, cô vẽ thêm một ngôi sao ở giữa.

Quan Dĩnh Đường hài lòng ngắm tác phẩm của mình, định lấy điện thoại chụp gửi cho Mạnh Thanh Hoài, ngẩng đầu lên, bỗng thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám đông.

Không biết từ lúc nào, người cô nhớ nhung đã lặng lẽ đứng đó, cách đó không xa.

Mạnh Thanh Hoài một tay bế Tinh Tử, tay kia cầm bó hoa cô yêu nhất, mỉm cười dịu dàng nhìn cô.

Như giấc mộng không chân thực, tim Quan Dĩnh Đường lỡ một nhịp.

Nhưng giây tiếp theo, cô nhoẻn miệng cười, lao đến như vô số lần trước, không do dự nhảy vào lòng anh.

Mạnh Thanh Hoài cũng như xưa, vững vàng đón lấy cô, thuận thế hôn lên môi cô.

Tinh Tử còn nhỏ đã quen cảnh này, rất thành thạo tham gia, cái miệng nhỏ cũng hôn lên má mẹ.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng ba người, sóng biển nhẹ vỗ bờ cát.

Mạnh Thanh Hoài siết chặt tay, trái phải đều rất mãn nguyện.

Vì anh biết.

Những người trong vòng tay mình, chính là cả thế giới của anh.

[Hoàn văn]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc