Nhóm sản xuất “Cuộc Sống Đường Tâm” lên sân khấu nhận giải, Quan Dĩnh Đường khiêm tốn không lên, chỉ vỗ tay ở dưới.
Cô tham dự là để cổ vũ, chống lưng cho đội ngũ của mình. Xét về thời gian và công sức bỏ ra, đây vốn là vinh dự thuộc về đội ngũ.
Ống kính lia qua lại giữa sân khấu và khán đài, cư dân mạng sôi nổi bình luận:
[Đúng là phong thái đại tiểu thư! Quan tiểu thư ngồi dưới còn khí chất hơn trên sân khấu!]
[Uống nước nhớ nguồn, lãnh đạo thực thụ phải như thế, ủng hộ đội ngũ của mình.]
[Khi đội ngũ cảm ơn, ai cũng nhắc đến Quan tiểu thư, đủ biết cô ấy được lòng người thế nào!]
…
Quan Dĩnh Đường vốn nghĩ mình sẽ không quá xúc động, nhưng khi những đồng nghiệp gắn bó nhiều năm trên sân khấu cảm ơn cô, cô bỗng có chút luống cuống.
Cô chưa từng nghĩ rằng bản thân mình, người từng bị khóa chặt linh hồn vài năm trước, hôm nay lại có thể tạo ra một IP như “Cuộc Sống Đường Tâm”. Từ Hồng Kông đến đại lục, từ mưa bụi Giang Nam đến sa mạc Tây Bắc, thứ cô theo đuổi chưa bao giờ là doanh số hay tỷ suất người xem, mà là một trái tim khao khát tự do.
Và tất cả đều bắt nguồn từ những lời ngắn gọn Mạnh Thanh Hoài nói với cô trong xe năm đó. Anh đã cho cô dũng khí ban đầu, nên cô mới có được ngày hôm nay.
Vạn cảm xúc dâng trào trong lòng, khi buổi lễ kết thúc, Quan Dĩnh Đường nhắn tin cho Mạnh Thanh Hoài: [Làm sao đây, đột nhiên em rất muốn gặp anh, anh có thể lập tức bay đến trước mặt em không?]
Mạnh Thanh Hoài khẽ cong môi: [Để anh thử xem.]
Dù biết yêu cầu của mình không thực tế, Quan Dĩnh Đường vẫn phối hợp: [Tốt quá, vậy tối nay ngủ cùng nhau nhé. /yêu]
Lúc này đã 10 giờ đêm, chỉ còn hai tiếng nữa là đến ngày mới. Dù có lập tức khởi hành từ sân bay cũng không kịp.
Bên ngoài Đài Truyền Hình đông nghịt người, ảnh đế ảnh hậu mới dĩ nhiên nhận được vô số câu hỏi từ phóng viên. Quan Dĩnh Đường đang mang thai, không dám chen vào đám đông, đợi mọi người ra hết mới được vài vệ sĩ mở đường đưa ra ngoài.
Ai ngờ số phóng viên chờ cô chẳng hề ít.
Quan Dĩnh Đường vừa xuất hiện, đã bị đám phóng viên Hồng Kông ùa đến đặt câu hỏi:
“Lần đầu khởi nghiệp đã giành được giải thưởng này, cô cảm thấy thế nào?”
“Cô đặc biệt về để nhận giải sao?”
“Kế hoạch tiếp theo là gì? Có mở rộng bản đồ truyền thông không?”
“Ông xã không cùng cô về sao? Tình cảm của hai người có vấn đề gì không?”
Quan Dĩnh Đường vốn định trả lời lịch sự, bỗng nghe câu hỏi vô lý này, ánh mắt lạnh nhạt chuyển sang người phóng viên trung niên, dừng một chút, mỉm cười đáp: “Vợ anh không đi cùng anh phỏng vấn sao? Tình cảm của hai người có vấn đề gì không?”
Đám phóng viên bật cười, như thể che giấu sự ngượng ngùng khi đồng nghiệp bị đáp trả.
Lớn lên giữa đám truyền thông Hồng Kông cay nghiệp, Quan Dĩnh Đường lười giải thích cho câu hỏi nhàm chán này. Cô thuận miệng đáp trả một câu, đang định rời đi thì một bóng dáng quen thuộc bất ngờ chen qua đám đông, bước đến trước mặt cô.
… Phó Húc?
Quan Dĩnh Đường ngạc nhiên trợn to mắt, chưa kịp mở lời, anh thư ký nho nhã lịch sự đã gật đầu chào cô: “Phu nhân, Mạnh tổng đang đợi cô trong xe.”
Phó Húc có dáng người cao thẳng, làm động tác mời về phía bên kia đường.
Tim Quan Dĩnh Đường tim rộn, cô nhìn sang.
Đám phóng viên giơ máy ảnh cũng đồng loạt chuyển ống kính qua.
Ngoài Đài Truyền Hình, đèn đường mờ nhạt, vầng sáng loang ra trong ánh neon. Một chiếc Maybach đen không biết đã dừng bên đường từ lúc nào, trầm tối đến mức gần như hòa lẫn vào màn đêm.
Khi ánh mắt mọi người đổ dồn qua đó, cửa xe màu đen đột nhiên mở ra.
Mạnh Thanh Hoài bước xuống xe, áo khoác đen bị gió đêm thổi bay một góc, để lộ chiếc sơ mi phẳng phiu bên trong. Anh cầm một bó hồng, bóng dáng kéo dài, như ánh trăng nồng nhiệt của Barcelona năm nào.
Quan Dĩnh Đường ngây người trừng mắt nhìn: “…”
Đám phóng viên phản ứng nhanh hơn cô, lập tức nháy sáng flash rộn ràng. Quan Dĩnh Đường muộn màng bừng tỉnh, không màng lời dặn của vệ sĩ bên cạnh, lập tức chạy sang bên kia đường.
Dưới ánh nhìn của quá nhiều phóng viên, cô kiềm chế, không ôm Mạnh Thanh Hoài.
“Em tưởng anh đùa thôi.” Quan Dĩnh Đường hạ giọng, nhưng không giấu nổi sự phấn khích.
“Em đến nhận giải, anh đương nhiên phải có mặt.” Giọng Mạnh Thanh Hoài dịu dàng, đưa bó hoa cho cô: “Chúc mừng em, bà xã.”
Quan Dĩnh Đường thực sự mong có ai đó hiểu được cảm giác của cô lúc này. Người cô nhớ nhung giây trước, giây sau đã thực sự xuất hiện, lại còn mang theo hoa, đứng dưới bóng đêm, khoảnh khắc này thật khó quên.
Mạnh Thanh Hoài luôn mang đến cho cô những kỷ niệm như vậy, bảo cô làm sao không đắm chìm?