Đèn tắt, hai người ôm hôn cuồng nhiệt, như thường lệ bắt đầu chương trình buổi tối. Nhưng ngay khi sắp đến bước cuối, lý trí cẩn thận của Mạnh Thanh Hoài lại buộc anh dừng lại.
Lại bật đèn lên, anh bình tĩnh nói: “Đường Đường, em vẫn nên test một lần đã.”
Mặt mũi Quan Dĩnh Đường đỏ bừng, người như sắp tan thành nước, bất mãn đạp chân: “Làm xong rồi test!”
“Không được.” Đây là lần đầu Mạnh Thanh Hoài không chiều theo cô, nói xong liền mặc quần áo xuống giường: “Chờ anh mấy phút.”
Quan Dĩnh Đường: “…”
Tốc độ Mạnh Thanh Hoài cũng nhanh, lái xe ra tiệm thuốc gần nhất mua vài loại que thử thai khác nhau, trở về dỗ Quan Dĩnh Đường đi test. Quan Dĩnh Đường lầu bầu đi vào phòng tắm, vì đã có kinh, nên cô tự tin không có, test xong liền gọi Mạnh Thanh Hoài vào.
Cô đưa que thử thai cho anh, cả người như con lười bám lấy anh, hừ nhẹ nói: “Anh thật sự nghĩ mình giỏi đến mức một lần là trúng sao.”
Mặt Quan Dĩnh Đường ửng đỏ, người nóng ran, Mạnh Thanh Hoài một tay ôm cô vào lòng, cả hai cùng chờ kết quả que thử thai.
Từ một vạch đỏ ban đầu, đến vạch hồng thứ hai mờ nhạt, rồi thành hai vạch đỏ rõ ràng.
Quan Dĩnh Đường sững sờ nhìn sự thay đổi của que thử, mắt tròn xoe, như không dám tin, nửa ngày không nói gì.
Trái tim Mạnh Thanh Hoài đập thình thịch, mọi âm thanh nghẹn lại trong lồng ngực, hóa thành một tiếng hít thở nghẹn ngào. Ý thức được trong bụng Quan Dĩnh Đường đã mang thai đứa con mình, bàn tay anh vô thức đỡ lấy eo cô: “… Đường Đường.”
Bọn họ sắp làm bố mẹ rồi.
Lồng ngực Mạnh Thanh Hoài dâng trào sóng lớn, quá kích động, sự thong dong ngày thường giờ trở nên luống cuống. Ngoài việc gọi tên Quan Dĩnh Đường hết lần này đến lần khác, anh không biết phải làm gì, nói gì.
Nhưng Quan Dĩnh Đường im lặng một lúc, bỗng ủy khuất kêu lên: “Sao nó lại đến vào lúc này chứ.”
Cô áo quần không chỉnh tề bám trên người Mạnh Thanh Hoài, vốn nghĩ test xong để anh yên tâm rồi có thể tiếp tục chương trình buổi tối, ai ngờ lại hiện ra hai vạch đỏ rực.
Quan Dĩnh Đường lại bắt đầu vô lý: “Đều tại anh.”
Mạnh Thanh Hoài: “…”
Mạnh Thanh Hoài đã quen với những tội danh bất ngờ bay đến, ôm chặt Quan Dĩnh Đường vào lòng, chủ động nhận lỗi: “Ừm, là lỗi của anh, lần này quá cố gắng rồi.”
Quan Dĩnh Đường lại bị anh chọc cười: “Đúng thế, chính anh dụ dỗ em, giờ anh nói xem phải làm sao.”
Làm sao ư?
Trung thu năm ấy, Mạnh Thanh Hoài cũng từng đanh thép hỏi Quan Dĩnh Đường câu này. Lần đó chuyện mang thai là một hiểu lầm, anh bị cô ác ý cọ xát, cuối cùng đương nhiên đòi lại cả gốc lẫn lãi.
Nhưng bây giờ…
Anh cũng không biết, phải làm sao trong mười tháng tới…
-
Ngay sau ngày test ra có thai, Mạnh Thanh Hoài liền đưa Quan Dĩnh Đường đến phòng khám kiểm tra lại một lần nữa. Các chỉ số đều cho thấy cô thực sự đã mang thai, còn chút kinh nguyệt ban đầu, bác sĩ giải thích có lẽ là hiện tượng xuất huyết khi phôi thai làm tổ.
Sau khi xác nhận có thai, Mạnh Thanh Hoài cũng không giấu giếm, lập tức thông báo cho bố mẹ hai bên.
Sự xuất hiện của một sinh mệnh mới luôn khiến người ta phấn khởi, nhà họ Quan và nhà họ Mạnh mừng rỡ không thôi. Quan Chí Hanh đêm hôm khuya khoắt cho người gửi nhiều nguyên liệu quý đến Bắc Thành.
Mạnh Viên và Kinh Hoa Phủ càng xem đây như chuyện lớn, không chỉ tỉ mỉ tìm đội ngũ chăm sóc từ ăn uống đến sinh hoạt, thậm chí thảm trong nhà cũng được thay bằng loại dày hơn, chỉ sợ Quan Dĩnh Đường không cẩn thận bị ngã.
Quan Dĩnh Đường đắm mình trong niềm hạnh phúc sắp làm mẹ, còn chưa ý thức được thai kỳ tiếp theo sẽ gian nan thế nào. Danh xưng "mẹ" mới mẻ này tạm thời chiếm trọn sự chú ý của cô, ngày thường rảnh rỗi liền đi dạo các cửa hàng mẹ và bé, mua về vài bộ quần áo, giày nhỏ xinh xắn.
Chớp mắt, ba tháng đầu thai kỳ trôi qua.
Khi thoát khỏi cảm giác mới mẻ ban đầu, Quan Dĩnh Đường mới thực sự hiểu được việc mang thai dài đằng đẵng này mang ý nghĩa gì.
Cô không lộ rõ bụng, ba tháng rồi mà vóc dáng cũng không thay đổi nhiều, giống như lúc chưa biết mang thai, vẫn ăn được, uống được, ngủ được. Điều duy nhất khác trước là nhu cầu thân mật ngày càng mãnh liệt.
Vì mang thai, Mạnh Thanh Hoài từ chối mọi buổi xã giao, ngay cả công ty cũng chỉ đến khi có họp hội đồng hoặc cần anh quyết định, ngày thường gần như làm việc tại nhà, luôn bên cạnh Quan Dĩnh Đường.
Bởi vì sau khi mang thai, cô vợ bảo bối trở nên cực kỳ bám người, lúc nào cũng muốn ở bên Mạnh Thanh Hoài.
Nhưng ở cạnh nhau rồi, Mạnh Thanh Hoài lại không mấy dễ chịu.
Ví dụ như Quan Dĩnh Đường nói muốn đọc sách, cố ý chọn cuốn ở kệ cao nhất, sau đó nói mình không với tới. Thành công lừa Mạnh Thanh Hoài đến, cô nép dưới cơ thể cao lớn của người đàn ông, lén hôn một cái vào yết hầu anh, rồi chạy mất.